Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 765: Chương 765: Cẩn Thận Xem Xét

Nếu một chút thần tích cũng không có thì đúng là quá tầm thường.

Sau khi Trần Lạc nói dứt lời, trên bầu trời thật sự xuất hiện một chùm tia sáng chói lòa.

Chùm tia sáng này có đường kính một mét, sau đó nhanh chóng mở rộng ra, rất nhanh đã chiếu sáng toàn bộ cảnh vật và bầu trời trong tầm mắt.

Đây không phải là chùm tia sáng bình thường, dưới ảnh hưởng của chùm tia sáng này, toàn bộ sinh vật biển đều cảm thấy thân thể trở nên ấm áp hơn.

Ánh sáng xua tan bóng tối.

Đám sinh vật biển mở to mắt nhìn, Hải Vương đại nhân nói có ánh sáng thì thật sự có ánh sáng rồi.

Mà Hải Cơ đứng trong chùm tia sáng phát ra tiếng thét, âm thanh tràn đầy thống khổ thảm thiết, không tự giác mà co người lại.

Đương nhiên, cô chỉ đang diễn kịch thô.

Tiếng kêu thảm của Hải Cơ vang đến tận chân trời.

Trần Lạc bay lên trên không trung, chậm rãi nói:

"Thần Lực, tiêu diệt."

Hải Cơ đột nhiên biết mất không còn vết tích, giống như đã bốc hơi khỏi không gian.

Thật ra là bị Trần Lạc dùng trục xuất hư không để đưa ra khỏi tầm mắt của đám sinh vật biển.

Đám sinh vật biển ở dưới reo hò hoan hô, âm thanh vang ầm ĩ, Hải Vương đại nhân đã khôi phục Thần Lực rồi.

Đối thủ cường đại như vậy cũng bị Hải Vương đại nhân tiêu diệt trong vòng một nốt nhạc.

Nhưng còn có không ít sinh vật biển vừa khiếp sợ vừa chột dạ, không biết vừa rồi chúng nó nhân lúc hỗn loạn đục nước béo cò có bị Hải Vương đại nhân phát hiện ra hay không.

Đặc biệt là Bối Bối, Hải Long, mấy đứa sinh vật biển thậm chí còn không giả vờ một chút, trực tiếp tấn công kết giới hắc ám để chạy trốn.

Sắc mặt Bối Bối tái nhợt, thân thể run rẩy không ngừng, trong lòng vô cùng hối hận.

Nó đứng sai hàng ngũ rồi.

Sao lại như vậy, sao mọi chuyện quay xe nhanh như thế.

Rõ ràng Hải Vương nói là cần một tiếng đồng hồ, hơn nữa Hải Cơ ở đối diện cũng quá mức cường đại.

Phải làm sao bây giờ?

Bối Bối chảy nước mắt, nó quỳ xuống, tỏ vẻ hối hận không thôi:

"Hải Vương đại nhân, xin tha cho ta một lần này thôi, lần sau ta không dám nữa."

Một đứa kiêu ngạo cực kỳ như Hải Long cũng quỳ xuống tỏ vẻ kính sợ, hiện tại còn quan tâm đến uy nghiêm làm gì.

Trần Lạc lạnh lùng nói:

"Quỳ xuống trước đã."

Hơn ba mươi con sinh vật biển lúc trước trực tiếp tấn công kết giới hắc ám để chạy ra ngoài, hoàn toàn không có ý giả vờ trung thành lập tức quỳ xuống, trong lòng thầm cầu nguyện lần này Hải Vương đại nhân sẽ tha cho chúng nó.

Tất cả những sinh vật biển tham gia chiến đấu đều bị thương, nặng nhẹ không giống nhau, nhưng chỉ có một mình Tương Báo bị chết.

Trần Lạc đi đến trước người Tương Báo, tiếc hận nhìn nó.

Hồng Đăng đau lòng nói:

"Hải Vương đại nhân, Tương Báo đã chết rồi."

Trần Lạc cười khẽ một tiếng:

"Các ngươi nhìn lại cẩn thận xem, nó đã thật sự chết rồi à?"

Đám sinh vật biển nghi ngờ lên xem xét, cẩn thận đánh giá.

Một con sinh vật biển thở dài nói:

"Không còn một chút biểu hiện sinh mệnh sống, Hải Vương đại nhân, nó thật sự đã chết rồi."

Những con sinh vật biển khác cũng nhao nhao phụ họa, đúng là đã chết, chết đến không thể chết được nữa.

Trần Lạc bình tĩnh nói:

"Ta đã thấy rõ sự trung thành của Tương Báo, nó đã hy sinh cả tính mạng để kéo dài thời gian cho ta, nó là con dân của ta, cho nên ta quyết định hao phí Thần Lực để hồi sinh nói."

Gì? Hồi sinh? Thật hay giả vậy?"

Đám sinh vật biển nghi ngờ nhìn Trần Lạc, đã chết rồi còn sống lại được à?

Trần Lạc giơ ngón tay chỉ vào Tương Báo:

"Thần Lực, tái sinh."

Một chùm tia sáng từ trên trời giáng xuống, chiếu rọi lên người Tương Báo, cả người Tương Báo bị ánh sáng bao phủ lấy.

Qua khoảng một phút sau, ánh sáng dần tiêu tan, Tương Báo cũng chậm rãi đứng dậy trước con mắt kinh ngạc của một đám sinh vật biển.

Tương Báo mê mang nhìn xung quanh, lấy làm quái lạ nói:

"Chẳng phải ta đã chết rồi sao? Chẳng lẽ ta đang ở trên thiên đường?"

Trần Lạc lại làm màu ngửa mặt lên nói:

"Những người tin ta, có thể vĩnh sinh, sau khi chết có thể sống lại ngay tại chỗ."

Năng lực không gian thời gian của Trần Lạc đã từng triển lãm cho đám sinh vật biển xem hết rồi, có dùng thêm lần nữa cũng không thể khiến chúng nó chấn động được.

Cho nên hắn gọi Mễ Lạp, hiện tại đã là cấp hoàng đến, giúp hắn làm màu một phen.

Chùm tia sáng chiếu rọi trên bầu trời vừa nãy cũng do Mễ Lạp làm.

Thuật hồi sinh, lúc trước Trần Lạc biết được có người có thể sử dụng năng lực này cũng cảm thấy vô cùng kinh hãi.

Giống như chỉ một mình Khương Sơ Tuyết biết cách thi triển ngưng đọng thời gian, cũng chỉ có một mình Mễ Lạp biết dùng thuật hồi sinh.

Trần Lạc cảm thấy, thuật hồi sinh không hề thua kém gì ngưng đọng thời gian.

Lúc Mễ Lạp mới đến bậc mười đã có thể hồi sinh lại Ngưng Sương cấp vương, hiện tại Mễ Lạp cấp hoàng lại không thể hồi sinh được một con sinh vật biển cấp vương sao?

Đương nhiên không phải dạng nào cũng có thể hồi sinh được, chẳng hạn như bị nát bấy người, bắn tung tóe thành thịt vụn là không thể hồi sinh được, ít nhất thi thể cũng phải hoàn chỉnh nguyên vẹn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!