"Cảm giác thật quá đi, thật sự là giống như thật ấy.”
"Bài kiểm tra của đại ca lớn giống y như thật vậy.”
"Đúng là không hổ là đại ca lớn, chẳng trách lần trước những con quái vật biển cấp vương kia bị giết chết nhiều tới vậy.”
Những con tang thi này dùng chính mạng mình để trả giá, làm cho vở kịch này càng trở nên chân thật hơn. Vai diễn cảu chúng nó cũng kết thúc rồi. Mùi máu tanh trong không khí cũng khiến những con tang thi càng trở nên điên cuồng hơn, khiến bọn chúng càng muốn chiến đấu, vậy nên càng không thể bỏ chạy. Số lượng bên phía Trần Lạc đông tới nỗi làm đen kịt cả bầu trời đêm, về mặt số lượng chắc chắn bên hắn chiếm ưu thế tuyệt đối. Còn về mặt chất lượng thì đương nhiên không thể so sánh được, vì bên phía hắn chính là dùng mạng để đẩy.
Bỗng nhiên trên không trung xuất hiện một đám mây màu tím đen. Đột nhiên có một cơn mưa lớn kéo tới. Phạm vi bao vây của đám mây này không rộng lắm, nó chỉ bao trùm một phạm vi khoảng 10 dặm mà thôi. Nó ở ngay trên đầu những thành viên cấp vương, những thành viên muốn xông tới chỗ của đám quái vật thì nhất định phải bước vào phạm vi mà đám mây bao phủ, nhận lấy lễ tẩy rửa của cơn mưa đen. Trần Lạc ngẩng đầu lên nhìn, đồng tử của hắn co lại, là mưa độc ư? Những thành viên không kịp lẩn trốn, bị cơn mưa rơi vào người, nước mưa ngay lập tức thấm vào trong cơ thể bọn họ.
Cấp vương còn đỡ, bọn hắn chỉ cảm thấy cả người như nhũn ra, hơi mất sức lực, hơi nhức đầu mệt mỏi. Còn những người dưới cấp vương thì rất thảm, sắc mặt họ đen thui lại, phun ra máu đen. Độc dùng ở trong một phạm vi lớn như vậy thì sẽ không thể tạo thành ảnh hưởng gì quá lớn đối với cùng cấp bậc, nhưng mà Độc Vân của quái vật xanh da trời là cấp Hoàng. Hắn còn thuộc hệ độc- một hệ tương đối hiếm nữa. Ở Lam Tinh không có dị năng giả hệ độc nào quá tài giỏi cả, bởi vì những thứ biết được quá ít, thế nên không thể sử dụng năng lực từ bản thân được. Bản thân Độc Vân đã dùng qua rất nhiều loại độc có độc tính mạnh, thế nên có thể làm năng lực về độc tính của bản thân trở nên sâu hơn. Độc Vân cười ha ha nói:
“Độc của ta không có thuốc giải đâu.”
Phạm vi mà đám mây màu đen đó bao phủ không tính là quá lớn, so với cả chiến trường rộng lớn thì cũng chẳng tính là bao. Nhưng nó lại chặn chết con đường nhất định phải đi khi tới chỗ của đám quái vật. Có rất nhiều thành viên không thể nào tiến lại gần được, nếu bọn hắn dám tới gần thì sẽ phải chịu sức ảnh hưởng của đám mây độc. Dưới sự khống chế của Độc Vân, đám mây độc còn không ngừng di chuyển vị trí. Vào đúng lúc này, bầu trời đang bị đám mây độc bao phủ bỗng chốc sáng trong trở lại, một đôi cánh màu trắng tinh khiết bỗng nhiên xuất hiện.
Nhìn nó giống như đôi cánh của thiên thần vậy. Đôi cánh dùng sức mạnh để quạt, trong lúc nó thổi bay đám mây đen đi thì còn mang theo tới một luồng gió nhẹ ấm áp nữa. Dưới luồng gió nhẹ ấy, những thành viên đúng ra đã trúng độc dần dần hồi phục trở lại. Mễ Lạp ở hậu phương, cô được ánh sáng bao bọc, nhìn giống như định hải thần trân vậy, tiêm cho các thành viên một liều thuốc trợ tim. Vẻ mặt Độc Vân đần ra, hắn ta nói với vẻ không thể tin nổi:
“Độc của ta vậy mà có thể giải được ư? Làm sao có thể có chuyện như vậy được?”
Một con quái vật khác cười chế nhạo:
"Độc Vân, ngươi có được không đó?”
Sắc mặt con quái vật mắt đỏ trầm xuống:
“Đúng thật là loại nhân tài nào cũng có, các ngươi ra tay đi, đừng để cho những con tốt thí mạng quá nhiều.”
Một hình bóng bay nhanh qua bên cạnh đám quái vật, quái vật mắt đỏ vừa nhìn lướt qua liền không rời mắt đi nổi. Đó chính là Hải Cơ mặc trên người bộ giáp tím, trong tay cô ấy cầm cả thanh thánh kiếm màu tím, đang rời khỏi đây. Tất nhiên không phải cô ấy đang chạy trốn, mà là cô ấy đang dẫn dắt quái vật cấp hoàng rời đi. Mặc dù Trần Lạc không biết rõ toàn bộ mục đích khi quái vật giáng lâm, nhưng mà hắn biết chắc chắn bộ giáp này chính là cái mà đám quái vật đang cố gắng tìm kiếm. Ngươi nói xem, khi nhìn thấy bộ giáp này, phản ứng của đám quái vật sẽ như thế nào? Tất nhiên là bọn nó sẽ đuổi theo rồi.
Mười ba con quái vật màu xanh trời đều ngơ ngác nhìn Hải Cơ, không một con nào động đậy. Tất cả bọn nó đều ngẩn ra, quên luôn cả hoàn cảnh xung quanh bản thân mình. Bộ giáp chính là một trong những mục đích của chuyến đi này. Chỉ cần bọn hắn có thể kiếm được bộ giáp là bọn nó có thể rời khỏi hành tinh này, kể cả là không tìm thấy được hung thủ. Trên thực tế, bọn hắn cũng chẳng muốn tìm ra hung thủ, việc đó quá nguy hiểm, tìm ra chính là thập tử nhất sinh. Ngay sau đó, vẻ mặt đám quái vật lộ ra vẻ cực kì vui mừng. Đám thổ dân đã tìm đủ cả bộ cho bọn chúng rồi, chẳng cần bọn chúng phải tự nhúng tay làm nữa. Con quái vật mắt đỏ nói ra 2 chữ:
“Đuổi theo.”