Chẳng cần tới hắn ta nói thì tất cả đều đã đuổi theo hướng Hải Cơ rời đi. Hải Cơ mặc cả bộ giáp, có sự giúp đỡ của đôi giày, tốc độ của cô trở nên nhanh hơn cấp hoàng bình thường rất nhiều. Ngươi muốn đuổi theo ư? Chỉ cần không phải do Hải Cơ cố ý muốn đối phương có thể đuổi kịp, đối phương mà muốn đuổi thì trước hết cứ hát bài mượn trời cao thêm 500 năm nữa đi nhé. Đôi mắt Trần Lạc sáng lên, các ngươi cứ đuổi theo đi, ta sẽ xử lí hết quái vật cấp vương của các ngươi trước, sau đó ta sẽ tập trung toàn lực đánh với các ngươi.
Nhưng sau khi đuổi theo được 1 lát, quái vật mắt đỏ phát hiện hắn khồn thể đuổi kịp Hải Cơ, mặc dù tốc độ Hải Cơ di chuyển không nhanh hơn bọn chúng được là bao. Khi mặc bộ giáp trên người thì tốc độ không thể chậm như thế được, đây là do cô ấy cố tình dụ chúng ta. Kể cả hắn ta có đuổi kịp thì như thế nào? Chỉ dựa vào sức bọn hắn mà muốn đánh vỡ bộ giáp đó ư? Nếu làm thế thì không bằng bọn hắn tìm đi hung thủ thực sự còn hơn, nghe nó còn thực tế hơn nhiều. Đây là điệu hổ ly sơn. Một con quái vật màu xanh trời gầy nhỏ nói, trong mắt hắn ta tràn đầy vẻ phẫn nộ.
“Hay là chúng ta dùng át chủ bài đi? Cấp hoàng không thể nào phát hut ra được thực lực thật sự của bộ giáp này đâu.”
Quái vật mắt đỏ suy nghĩ một chút rồi nói:
"Chúng ta không dùng được, đây là chiêu chúng ta dùng để đối phó với hung thủ. Nếu như chúng ta mất đi con át chủ bài này, chúng ta mà gặp phải hung thủ thì sẽ rất nguy hiểm cho bản thân chúng ta. Quân chi viện nhất định sẽ tới đây, chúng ta đợi quân chi viện tới thì sẽ gộp lại cùng đánh bọn chúng. Chúng ta đi về trước đã, giết hết sạch mấy tên thổ dân kia đi đã rồi tính tiếp. Thật đáng ghét, chúng ta mắc bẫy rồi, mau đu cứu đám tốt của chúng ta thôi.”
Bọn hắn vẫn chưa đi xa, thế nên có thể quay lại chiến trường một cách nhanh chóng, đúng lúc nhìn thấy Trần Lạc đang dùng thuấn gian di động với đám tốt thí. Có con quái vật đánh một chiêu công kích cực mạnh ra, thì tên thổ dân đáng ghét đó lại lập tức di chuyển 1 con quái vật khác ra đứng chắn trước công kích. Cuối cùng trở thành người của mình tự đánh người của mình. Điều này khiến cho trong lòng quái vật cảm thấy rất hoảng hốt. Mắt của quái vật mắt đỏ như muốn nứt ra, chiêu thuấn gian di động hóa ra là được dùng như vậy hay sao? Nhục nhã, đúng thật là quá nhục nhã. Quái vật mắt đỏ lạnh lạnh nói:
“Đồ ngu, mất lượng tiêu hao như dùng thuấn gian di động thì chẳng phải dùng công kích của hệ không gian luôn có phải hơn không?”
Trần Lạc cảm thấy chơi như này rất vui, căn bản là trục xuất hư không không hề có bất kì sát thương gì cả, nhưng mà nếu như dùng nó thế này với hình huống như vậy thì thật sự là uy lực kinh người. Chứ mà để tự hắn tiến lên đánh thì tiêu hao lớn biết chừng nào cơ chứ? Ai dám dùng đại chiêu thử đi ta xem nào? Trần Lạc vẫn luôn chú ý quan sát đám quái vật cấp hoàng. Hắn cảm thấy rất thất vọng, bọn hắn không hề trúng kế. Chẳng nhẽ là do bộ giáp quá mạnh làm cho bọn hắn cảm thấy tuyệt vọng ư? Trần Lạc dùng liên kết tâm linh nói:
“Chị, mau về đi.”
Hải Cơ gật gật đầu, cô dùng hết tốc độ có thể đạt được mà đi. Rõ ràng là đám quái vật chạy về trước, vậy mà cô lại về trước đám quái vật 1 bước. Hải Cơ vừa quay lại thì cô đã bắt đầu dùng hết sức, đem từng cái mắt hắc ám triệu hồi hết ra. Đây không phải là mắt hắc ám mà cô dùng khi đối phó với đám sinh vật biển, mỗi con mắt hắc ám này đều đen tuyền sâu hút như vực sâu, khí màu đen bay lởn vởn quanh nó. Vừa nhìn thấy Hải Cơ dùng dị năng, trong mắt đám quái vật cấp hoàng liền như không còn 1 ai, không có bất kì ai bước lên ngăn cản cả. Đầu óc không tốt à mà bước lên? Chẳng nhẽ chúng ta không bước vô khu vực mắt hắc ám do chị của ngươi tạo thành thì không được hay sao?
Đồng thời đám quái vật cũng không hề động thủ với Trần Lạc. Chuyện Trần Lạc liên tục dùng hành tẩu hư không, đám quái vật cũng không hề ngăn cản. Chiêu hành tẩu hư không đó không có cách nào có thể giải quyết nó cả, bất kể là công kích như thế nào, ngươi đều không thể đánh được vào trên người mục tiêu đang sử dụng hành tẩu hư không. Trong lòng con quái vật mắt đỏ thầm đếm, đã 40 lần rồi, ngươi còn có thể sử dụng nó bao nhiêu lần nữa đây? Sắp tới ngày chết của ngươi rồi đấy. Đám quái vật cấp hoàng cũng không rảnh rỗi, con nào con nấy đều gia nhập vào chiến trường. Quái vật mắt đỏ âm thầm chờ cơ hội, một chiêu thứ nguyên chi nhận của nó đánh thẳng về phía Mễ Lạp.
Có thể những hệ khác không cảm giác được, nhưng Trần Lạc là hệ không gian, hơn nữa hắn còn cực kì để ý đến hắn ta, thế nên Trần Lạc lập tức có thể cảm nhận được. Trần Lạc thầm mắng một tiếng trong lòng, không ngờ tên nhóc này lại biết sử dụng thứ nguyên chi nhận, không đúng, hình như ta chịu sự dẫn dắt của hắn ta thì phải. Nếu như Mễ Lạp trúng phải công kích này của thứ nguyên chi nhận, với sự sắc bén của thứ nguyên chi nhận, e là cô sẽ chết mất.