Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 798: Chương 798: Vốn Liếng

Kể cả Trần Lạc có hợp tác với bọn hắn, thật sự giết được tên cấp thần đó đi chăng nữa, vậy những chuyện sau đó thì sao? Liệu bọn hắn có moi tinh thể của Khương Sơ Tuyết ra hay không? Bọn hắn nói sẽ đưa cho Trần Lạc tư nguyên là nhất định sẽ đưa hay sao? Những phiếu khống mà hắn ta vẽ cho Trần Lạc cũng đừng có nhiều quá làm gì. Có xác suất lên đến 999999999% là bọn hắn sẽ tiện tay giết luôn Trần Lạc đi.

Nhưng mà hắn có thể tương kế tựu kế. Hắn sẽ thật sự hợp tác với tên mạnh nhất này, để cùng nhau giết chết tên cấp thần đang bị thương đi. Trong vòng 3 ngày, Trần Lạc không nắm chắc được bản thân có thể đối phó được với tên cường giả này, thế nên cách này có thể giúp hắn trì hoãn thêm 1 chút thời gian, ví dụ như thêm 1 tháng chẳng hạn. Sau khi đạt tới cấp đế, dựa vào dị năng thời không mà hắn có, chưa chắc mà không thể đánh chết được tên bán thần đó. Vẻ mặt Trần Lạc tỏ ra do dự:

“Để ta suy nghĩ thêm 1 chút.”

Trong lòng Bodo cảm thấy cực kì vui vẻ, trong tay hắn ta bỗng nhiên xuất hiện 1 viên tinh thể nhìn như sao trời, to bằng khoảng 1 quả trứng gà. Bodo nói:

“Vì để bày tỏ lòng thành ý của ta, ta sẽ cho ngươi viên tinh thể cấp đế hệ không gian này.”

Vẻ mặt Bodo tỏ ra rất đau lòng nói:

“Ta nhận trách nhiệm làm tốt thí tới đây, thế nên gia tộc cũng không thể không có chút gì bồi thường cho ta cả. Viên tinh thể cấp đế này chính là thù lao mà gia tộc trả cho ta, bây giờ ta đưa nó cho ngươi.”

Vì để giữ được Trần Lạc, Bodo cũng đã bỏ hết vốn liếng ra. Tinh thể cấp đế ư? Trần Lạc vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Hóa ra tên này còn giấu đồ tốt trong người nha, như này sao Trần Lạc có thể bỏ qua cho Bodo được? Hắn bắt Bodo lấy hết tất cả mọi thứ bên trong không gian của hắn ta ra. Bất kể là vật gì, có tác dụng hay không đều phải lấy hết ra đây. Khuôn mặt Bodo co giật, sao ngươi giống 1 tên thổ phỉ thế? Bodo im lặng không nói gì cả, đằng nào thì trong đó hắn ta cũng chẳng có thứ gì đáng tiền hết, Trần Lạc muốn lấy thì cứ lấy đi.

Ở trong này có rất nhiều thứ Trần Lạc chưa thấy bao giờ, toàn những thứ kì kì quái quái, nhưng Trần Lạc bỗng nhận ra điều gì đó. Khi những con quái vật này xuất hiện, trong tay đám quái vật màu xanh trời này bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều tinh thể. Nhưng mà trong số chúng chỉ có 1 tên hệ không gian là Bodo mà thôi. Nhẫn. Trong tay Bodo có một cái nhẫn bằng bạc trắng. Không phải trong truyền thuyết có nhắc tới nhẫn không gian ư? Lần Lạc lập tức cướp lấy. Hắn thử truyền dị năng của bản thân vào trong đó, một không gian to khoảng 2 mét khối xuất hiện ngay trước mắt Trần Lạc.

Bên trong đó có vài viên tinh thể, Trần Lạc dùng suy nghĩ lấy nó ra, không ngờ trong đó đều là tinh thể cấp hoàng. Bên trong đó có 2 quyển sách, Trần Lạc bày tỏ bản thân hắn đọc không hiểu. Chẳng trách đám quái vật này có thể biến ra nhiều tinh thể tới vậy. Trần Lạc giơ viên đá quý màu đỏ lên nhìn rồi nói:

"Vấn đề cuối cùng, dựa theo lý thuyết bình thường mà nói thì ngươi có viên đá màu đỏ này, chẳng nhẽ lão tổ nhà ngươi không có viên đá này hay sao? Vậy vì sao các ngươi lại không hiểu rõ tình hình cụ thể ở đó cơ chứ?”

Bodo bất lực nói:

“Nếu như lão tổ cũng làm như thế này thì lão tổ còn chút riêng tư nào đâu, đúng không?”

Hình như thật sự là như thế. Thầy cô giáo có thể lén lút xuất hiện ở bên cạnh cửa sổ để kiểm tra xem học sinh có lén lút làm việc riêng trong giờ học hay không. Chứ học sinh mà dám lén lén lút lút vào phòng làm việc của thầy cô giáo xem đề thi thử xem? Không có ai cấp cao mà muốn cấp dưới của mình biết từng hành tung của mình cả, trừ khi rơi vào tình huống đặc biệt. Trần Lạc dùng lồng không gian giam Bodo lại, nhốt hắn ta ở trong đó. Bodo có thể phá vỡ cái lồng này, nhưng nhất định hắn ta sẽ tạo ra tiếng động.

“Ngươi cứ ngoan ngoãn ở lại đây đi, ta sẽ cẩn thận xem xét lời đề nghị hợp tác của ngươi.”

Bodo gật đầu nói:

“Lần hợp tác này đôi bên cùng có lợi, ngươi là người thông minh mà.”

Bodo nhìn bóng dáng Trần Lạc rời đi, hắnbta cười lạnh trong lòng. Lời mời hợp tác của ta là thật, nhưng sau khi mọi việc thành công thì ngươi nhất định phải chết. Nếu như thật sự để ngươi tới được cấp thần thì chẳng ai còn có thể yên giấc mà ngủ được nữa cả. Ngươi chỉ là một thổ dân, dựa vào đâu mà ngươi thành thần được cơ chứ, ta sẽ bóp chết ngươi ngay từ trong trứng nước. Hơn nữa ngươi có ngộ tính tốt thì cũng chẳng có tác dụng gì cả, ngươi mất gần 3 năm mới có thể đạt tới cấp hoàng, đây cũng tính là nhanh rồi, nhưng mà hy vọng để ngươi có thể tăng được lên bán thần vẫn cư là không lớn đâu.

Để lên được cấp thần, bán thần chính là tiền đề, chứ không phải là cứ dựa vào ngộ tính là được. Thiên phú và ngộ tính không thể thiếu bất kì yếu tố nào cả. Trong lịch sử của cả môti tinh cầu cũng chưa chắc sẽ xuất hiện nổi 1 tên cấp thần, Trần Lạc có ngộ tính rất tốt nhưng thiên phú của hắn thì chưa chắc đã được như vậy. Chưa chắc ư? Trần Lạc dừng lại ở cấp hoàng là do thiên phú của hắn không đủ ư? Trần Lạc lệ rơi đầy mặt, trong vòng gần 3 năm đó, ít nhất cũng phải có 2 năm rưỡi ta không có tinh thể để hấp thu đó. Nếu như ta có thể hấp thu tinh thể không ngừng, nói không chừng bây giờ ta đã đạt tới cảnh giới như kẻ mạnh nhất mà ngươi nói kia rồi, có khi ta đã đạt tới cảnh giới bán thần rồi cũng nên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!