Trần Lạc đi thẩm vấn tên còn lại, cái tên quái vật đang bị Ngưng Sương và Hải Cơ trông coi. Những thông tin mà hắn nhận được cũng sêm sêm như với Bodo nói. Xem ra Bodo cũng không nói dối gì cả. Mỗi con quái vâth màu xanh trời đều có một cái nhẫn không gian, xem ra cái thứ này cũng không có giá trị gì cho lắm, cũng chẳng quý giá gì cả. Nhưng mà ở không gian trong mỗi chiếc nhẫn đều có khoảng 3 đến 4 viên tinh thể cấp hoàng. Đây có lẽ là cái gọi là gia tộc đó trả thù lao cho bọn chúng. Cộng với cả thêm 11 tên quái vật cấp hoàng đã chết nữa, hiện tại trong tay Trần Lạc đang có 55 viên tinh thể cấp hoàng. Cộng thêm cả viên tinh thể cấp đế hệ không gian mà Bodo đưa cho hắn nữa.
Trần Lạc thầm tính toán trong lòng, nhiều tinh thể như vậy có lẽ cũng đủ rồi ấy nhỉ. Trong khoảng thời gian Trần Lạc đi thẩm vấn, Mễ Lạp cũng đã khôi phục được một lượng dị năng, cô bắt đầu đi hồi sinh những thành viên đã chết đi. Tất nhiên cô cũng sẽ chọn lựa một số thành viên tương đối quan trọng để hồi sinh. Ví dụ như Hùng Văn Huệ hoặc là như chó con chẳng hạn. Dưới sự hồi sinh của Mễ Lạp, hai con chó con chầm chậm mở mắt ra, nhưng mà chúng nó vẫn rất yếu ớt, sau đó chúng nó được Pháp Vương ôm về nghỉ ngơi. Cơ thể của Hùng Văn Huệ cũng động đậy, Mễ Lạp dùng vài thuật trị liệu để trị liệu cho cô ấy. Hùng Văn Huệ yếu ớt cười nói:
“Lão gấu ta lại sống lại rồi.”
Đại Tráng biết Mễ Lạp là điểm mấu chốt nhất để phục sinh người chết, nó sợ Trần Lạc không giúp nó hồi sinh Kinh Cức lại nên nó chạy tới quỳ trước mặt Mễ Lạp, đập đầu rầm rầm thật mạnh xuống đất, vừa khóc vừa nói:
“Chị dâu, xin ngươi hãy cứu Kinh Cức đi, ta xin ngươi đó chị dâu ơi.”
Vừa thấy Trần Lạc, Mễ Lạp đã quay qua nhìn hắn với ánh mắt khó xử, cô muốn đi cứu những người mà cô quen thuộc thân thiết trước. Cô không quen biết gì với Đại Tráng cả mà. Trần Lạc gật gật đầu. Mặc dù Đại Tráng là tang thi, nhưng khi đứng trước mặt quái vật, nó cũng rất dũng cảm, dám dẫn đầu để đánh nhau với quái vật. Điều này đã khiến cho rất nhiều con tang thi không nghi ngờ gì mà đi theo đánh cùng. Kinh Cức được hồi sinh lại. Đại Tráng kích động tới mưc đập đầu rầm rầm xuống đất.
“Cảm ơn chị dâu.”
Số lượng tang thi đã chết mất đến 99%, nhưng mà điều đó không có nghĩa là tất cả bọn nó đều chết hết. Vẫn có một số lượng cực nhỏ tang thi còn sống sót. Vào lúc này, có một con tang thi mặt đỏ bừng, có thể thấy nó đang cực kì kích động. Nó chỉ thẳng vào Trần Lạc:
“Đại ca lớn, đây chính là cái mà ngươi gọi là diễn tập ư? Ngươi là đồ lừa đảo.”
Con tang thi này tức điên lên, trong lúc chiến đấu nó mới phản ứng lại được, đây rõ ràng không phải cái gì mà diễn tập hết. Đúng ra nó nên viết rõ điều này từ sớm, đại ca lớn có 140 cân là tâm cơ mà. Đáng chết thật, nó bị lừa rồi. Trần Lạc liếc nhìn nó một cái, ta lừa ngươi thì thế nào, ngươi còn định cắn ta hay sao? Chưa nói đến chuyện gần như các ngươi đã chết hết sạch, kể cả các ngươi có còn sống đi chăng nữa thì chẳng nhẽ ta phải sợ các ngươi à? Đại Tráng bò dậy, mặt nó không có biểu cảm gì mà đánh một quyền nát đầu con tang thi kia. Những con tang thi còn sống khác thấy cảnh này thì tất cả đều bỏ chạy, đại ca lớn vừa xấu tính vừa mạnh, nếu như bọn nó còn ở lại đây thì sớm muộn gì cũng bị hắn đùa cho tới chết. Đại Tráng tự xung phong nhận việc:
“Ta sẽ đi giết chết hết chúng nó, nếu không nói không chừng sau này chúng nó sẽ uy hiếp được tới đại ca.”
Cực kì trung thành. Đại Tráng đuổi theo mấy con tang thi đó, nó bắt được 2 con tang thi, 1 con bị nó đánh chết, còn 1 con thì vừa khóc vừa nói:
“Đại ca, chúng ta đều là đàn em của ngươi mà, chúng ta là đồng bọn đó.”
Đại Tráng cười lạnh nói:
"Cái gì mà đồng bọn cơ chứ, chẳng nhẽ ngươi không nhìn ra rằng ta chính là nội gián do đại ca lớn sắp xếp trà trộn vào trong đám các ngươi ư? Ta và các ngươi khác nhau.”
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, con tang thi đó cũng bị thịt luôn. Đại Tráng tự tay thanh lý môn hộ. Sau khi mọi việc kết thúc, Đại Tráng ngẩng mặt nhìn lên bầu trời, nó sẽ đợi sau khi Kinh Cức khỏe lại thì nó sẽ dẫn theo Kinh Cức cùng nhau rút lui khỏi đây. Trần Lạc kéo Mễ Lạp lại, nhỏ giọng nói:
"Ngươi cứ hồi sinh những thành viên tương đối quan trọng là được rồi, không cần thiết phải hồi sinh tất cả đâu. Nếu như sức mạnh sinh mạng của ngươi bị tiêu hao quá nhiều thì cũng không tốt lắm.”
Mễ Lạp nhẹ giọng nói:
“Chúng ta vẫn nên hồi sinh tất cả đi, tất cả họ đều chiến đấu vì muốn bảo vệ gia đình mà thôi, hồi sinh cấp 8 cấp 9 không tiêu hao mất bao nhiêu dị năng cả.”