Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 800: Chương 800: Ngươi Về Rồi Đó À

Hồi sinh tất cả ư? Vậy mà sẽ khiến cho Mễ Lạp mất đi 20 30 năm tuổi thọ mất. Trần Lạc không cao thượng tới mức như vậy. Hắn đang định tiếp tục khuyên bảo thì bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, tuổi thọ của dị năng giả có dài không nhỉ? Hoặc là nói tuổi thọ của cấp vương cấp hoàng thì có thể dài tới bao giờ? Trần Lạc cũng không biết, nhưng mà hắn chắc chắn rằng Bodo biết. Bodo nói:

"Cấp vương thì có thể tăng thêm 200 năm tuổi thọ, cấp hoàng thì thêm được 500 năm, còn cấp đế thì thêm được 1000 năm.”

Mỗi chủng tộc có tuổi thọ không giống nhau. Tuổi thọ bình thường của nhân loại là 100 năm, vậy nghĩa là hiện tại Mễ Lạp có 600 năm tuổi thọ ư? Trần Lạc không tin Mễ Lạp không thể tới được cấp đế. Đối với 1000 năm mà nói thì 20 30 năm cũng không tính là quá nhiều. Thế nên nếu Mễ Lạp đã cố chấp như vậy thì Trần Lạc cũng không khuyên can thêm gì nữa. Đợi tới khi bản thân hắn thật sự nắm vững được hệ thời gian thì có lẽ 20 30 năm cũng không tính là bao đâu nhỉ?

Trần Lạc thở dài một hơi, lòng dạ của hắn cũng không phải là thật sự lạnh như băng như thế, thôi thì cứ để cho Mễ Lạp tùy ý mà hồi sinh đi. Việc dọn dẹp chiến trường tất nhiên là do các thành viên phụ trách. Trần Lạc quay về phòng, hắn chuẩn bị tiến vào khu vực thời gian, hắn phải tranh thủ nhanh một chút mới được. Nếu như nói có người nào đó không hề lo lắng về kết quả trận chiến này thì đó chính là Mễ Phạn. Chỉ thấy Mễ Phạn nằm trên sofa, nó đổ một cốc coca ra, uống một hơi cạn sạch, sau đó còn thở ra một tiếng cực kì hưởng thụ.

Hơn nữa Mễ Phạn còn có nhã hứng bật tv lên xem. Nhìn nó không hề có chút dáng vẻ lo lắng nào cả. Là do nó không tim không phổi ư? Vẻ mặt Trần Lạc cực kì vui mừng. Nhìn Mễ Phạn như thế kia thì có lẽ là không có nguy hiểm gì nữa rồi. Đúng rồi, ta phải hỏi Mễ Phạn thử xem liệu nó có thể thấy được cái gì hay không. Vừa nhìn thấy Trần Lạc, Mễ Phạn đã ngáp 1 cái, sau đó ngồi thẳng dậy:

“Ngươi về rồi đó à.”

Trần Lạc kể lại về chuyện Bodo nói có lẽ trên Lam tinh, ở một nơi nào có một tên cấp thần cho Mễ Phạn nghe. Trần Lạc nói với vẻ lo lắng:

“Tên cường giả đó là cấp bán thần, cao hơn cấp bậc hiện tại của ta tận 2 cảnh giới, nếu như hắn ta đi nhanh thì chỉ tối nay hoặc ngày mai là hắn ta đã tới đây rồi. Chuyện hợp tác cũng chỉ là chuyện Bodo nói mà thôi, chờ tới khi tên cường giả kia tới đây còn không biết rằng hắn ta suy nghĩ cái gì đâu.”

Mễ Phạn lại đổ thêm 1 cốc coca, nó nói với vẻ lười biếng:

“Đó chỉ là một tên yếu ớt không có năng lực mà thôi, không cần quan tâm hắn ta đâu.”

Tên yếu ớt ư? Trần Lạc trợn tròn mắt, Mễ Phạn à, ngươi trở nên huênh hoang như thế từ bao giờ vậy? Cấp bán thần mà ngươi nói là tên yếu ớt ư? Hay là ngươi tới để đối phó với hắn ta đi? Trước khi quái vật tới đây, Mễ Phạn chỉ có thể cảm nhận được lờ mờ, nhưng thời gian càng ngày càng gần thì nó càng cảm nhận được rõ ràng hơn rất nhiều. Mễ Phạn cười ha ha nói:

"Không sao cả, để ta ra tay cho. Cái kẻ mạnh nhất mà ngươi nói tới đây thông qua truyền tống không gian, khoảng cách xa tới như vậy, nếu trong quá trình hắn ta truyền tống tới đây mà sảy ra một số chuyện ngoài ý muốn thì có lẽ cũng là bình thường thôi phải không?”

Ực, chẳng nhẽ trong quá trình truyền tống sẽ xuất hiện việc gì đó ngoài ý muốn ư?

"Ta nói hắn ta có thì hắn ta sẽ có, hắn ta vừa tới đây sẽ chết, sau đó được truyền tống tới đây.”

Bỗng nhiên vẻ mặt của Mễ Phạn lại trở nên nghiêm túc hơn:

"Ngươi đừng quan tâm cái tên đó để làm gì, ngươi nên đặt sự chú ý của bản thân vào cái tên cấp thần đang bị thương kia kìa. Ta cảm nhận thấy không cần chúng ta phải đi tìm đâu, ngày kia hắn ta sẽ tự tới tìm chúng ta.”

Trần Lạc bị dọa tới nỗi giật nảy mình, hắn ta thật sự có mặt ở Lam tinh ư, hơn nữa chỉ ngày kia thôi là hắn ta sẽ tự tìm tới cửa luôn sao? Trần Lạc vội vàng nói:

“Vậy thì ngươi đừng có giết chết cái tên mạnh nhất kia nha, chúng ta còn phải dựa vào hắn ta để làm chủ lực nữa đó. Mễ Phạn hỏi ngược lại:

“Chỉ dựa vào cái tên yếu ớt đó hay sao? Các ngươi vẫn luôn cho rằng vết thương của hắn ta cực kì nặng, nhưng nếu như vết thương trên người hắn ta đã khỏi gần hết rồi thì sao?”

Nếu như nói rằng đã khỏi gần hết vậy thì có nghĩa là đó cơ bản là 1 cấp thần hoàn hảo có đúng không? Đầu óc Trần Lạc trở nên trắng xóa. Mễ Phạn nói:

“Chúng ta nhất định phải giết chết cái tên được gọi là cấp thần đó, ta không có cách nào đối với hắn ta cả, hy vọng có thể giết chết hắn ta cũng chỉ có thể nhờ trên người ngươi mà thôi. Nếu như ngươi không làm được, vậy thì ván này coi như kết thúc rồi.”

Trần Lạc nghe Mễ Phạn nói vậy thì sợ tới mức nhảy dựng lên, Mễ Phạn à, ngươi quá xem trọng ta rồi đấy. Ta chỉ là 1 cấp hoàng mà thôi, dựa vào đâu mà ta có thể vượt 3 cấp để giết chết 1 tên cấp thần được cơ chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!