Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 808: Chương 808: Cảm Thấy Nhẹ Nhõm

Ở bên trong thông đạo không gian, bọn hắn không thể khống chế nổi bản thân mình. Barrow sợ hãi hét lên một tiếng thật to:

“Ốc minh tú oa?”

Khuôn mặt của cả 7 người đều mang theo vẻ sợ hãi, khóc oa oa. Barrow cưỡng ép bản thân bình tĩnh trở lại. Gặp phải tình huống như thế này, không phải là hắn sẽ chết không nghi ngờ, mà chỉ cần căn cản được để đi qua được đoạn thông đạo này là đủ rồi. Barrow là một dị năng hệ hỏa. Một luồng hỏa diễm cực lớn bao vây lấy 7 người nhóm Barrow, ngăn cách bọn họ với tất cả công kích bên ngoài. Khu vực hệ hỏa. Bên trong khu vực đó, nguyên tố hệ hỏa sẽ thiêu cháy hết tất cả các nguyên tố khác, đốt tới cạn kiệt. Đây chính là kỹ năng mà chỉ có Barrow dùng được. Ở trước mặt bán thần, cấp đế hoàn toàn bị đè ép, giống như biến thành 1 cái bia ngắm, hoàn toàn không có sức để phản công lại. Đồng thời, khu vực cũng có thể chống lại những công kích từ bên ngoài. Barrow lẩm bẩm tự nói với bản thân:

“Ta nhất định phải trụ được.”

Một luồng không gian hỗn loạn bổ vào trên khu vực hệ hỏa, nhưng mà không tạo ra bất kì tia lửa gì. Nhưng mà nó có rất nhiều, những luồng không gian hỗn loạn mạnh hơn nó ở đâu cũng có. Khu vực hệ hỏa bị bổ ra một cái lỗ thủng, Barrow trông thấy thì lập tức bổ xung vào. Nhưng mà càng ngày càng có nhiều lỗ thủng xuất hiện, thậm chí có 1 luồng không gian hỗn loạn chạy thẳng vào trong khu vực, nó chém chết một tên hậu bối cấp đế, chia hắn ta ra làm 2. Sáu người còn lại đều trắng bệch mặt. Đây không phải là phong bão không gian bình thường.

"Bán tổ, cứu ta, a.”

Một tên cấp đế hậu bối kêu cứu, hắn ta liền gặp phải công kích đáng sợ đánh thẳng vào người. Chỉ trong chớp mắt, bọn hắn đã chết mất 2 người. Đây còn là do có sự bảo vệ của Barrow rồi đó, nếu như không có sự bảo vệ của Barrow thì có lẽ bây giờ chỉ còn sót lại 1 người mà thôi. Một tiếng rầm vang lên, khu vực hệ hỏa trực tiếp sụp đổ, sắc mặt Barrow đã trắng, bây giờ còn trắng hơn. Có lẽ 6 tên cấp đế này chắc chắn phải chết rồi, nhưng ta vẫn còn cơ hội sống sót.

Barrow thu nhỏ phamh vi của khu vực lại, từ bỏ những người khác, hắn chỉ bảo vệ duy nhất bản thân mà thôi. Những người khác đều lộ ra ánh mắt tuyệt vọng, bọn hắn liều mạng muốn tới gần Barrow hơn, nhưng mà không có tác dụng gì cả. Nếu chỉ dựa vào mỗi bọn hắn thì không có cách nào để tiến vào khu vực hệ hỏa hết. Xoẹt, xoẹt, xoẹt. Tất cả đều nhanh chóng chết sạch, chỉ còn sót lại 1 mình Barrow. Barrow không hề cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại cơ thể hắn ta lại không nhịn được mà run lên. Xong đời rồi, dị năng của hắn ta tiêu hao hết sạch rồi, bây giờ hắn ta chỉ có thể dựa vào nhục thể để tự bảo vệ bản thân mà thôi.

Đã nói rồi, đây không phải là hỗn loạn không gian bình thường. Kể cả là Barrow có nhục thể mạnh mẽ của bán thần đi chăng nữa thì trên người Barrow vẫn xuất hiện từng vết thương do không gian cứa đứt. Một luồng không gian hỗn loạn lao tới, Barrow bị chém cho 1 nhát, phun ra một ngụm máu. Tiếp theo, Barrow không ngừng phun máu ra, nhìn cơ thể hắn ta cực kì thảm hại. Barrow không nhịn được mà khóc nấc lên:

“Xác suất 1 phần vạn sảy ra mà bây giờ ta lại gặp phải, ta đúng là đen đủi quá đi mà.”

Đúng ra là kể cả có gặp phải chuyện ngoài ý muốn đi chăng nữa thì Barrow vẫn có tự tin rằng bản thân có thể chống đỡ được. Nhưng mà việc ngoài ý muốn lần này quá lớn rồi. Barrow rên lên một tiếng, hắn ta lại bị chém thêm vài phát, bây giờ hắn ta đã không kêu ra tiếng nổi nữa rồi. Vết thương quá nghiêm trọng, Barrow lập tức rơi vào hôn mê. Cuối cùng, thông đạo không gian dài đằng đẵng cũng kết thúc. Một tiếng vang cực lớn vang lên, Barrow tới được Lam tinh. Quá trình truyền đã kết thúc, quá trình tống bắt đầu. Lúc này, cơ thể của Barrow đã ở trên bờ vực muốn sụp đổ, da thịt hắn ta bong tróc hết cả, cả người hắn ta không có nơi nào là lành lặn hết. Đến cả ruột gan cũng rơi ra ngoài.

“Cuối cùng cũng tới nơi rồi ư?”

Barrow ý thức mơ màng mà ngẩng đầu dậy, hắn vừa mới ngẩng được 1 nửa thì đã vô lực mà gục xuống dưới đất. Barrow muốn giơ bàn tay đẫm máu của hắn ra, nhưng mà hắn không còn chút sức lực nào cả.

“Không ai biết ta đã tới đây, không ai biết ta tới cả. Cho ta thời gian vài ngày để dưỡng sức, để ta hồi phục lại chút sức lực đã.”

Nhưng làm thế nào Barrow cũng không ngờ rằng bản thân sau khi truyền tống tới đây lại rơi vào hoàn cảnh như vậy. Hắn ta chỉ có thể đặt hy vọng vaog việc đừng có ai phát hiện ra hắn ta. Nhưng mà có thể như vậy ư? Lần đầu tiên Mễ Phạn có thể chỉ được ra địa điểm cụ thể quái vật xuất hiện, nhưng lần này nó lại chỉ có thể phán đoán ra phạm vi đại khái. Mặc dù vị trí không được chính xác lắm, nhưng mag Trần Lạc chỉ cần tốn chút sưcz tìm một chút là đã có thể tìm thấy rồi. Vẻ mặt Mễ Phạn nghiêm túc nói:

“Tên yếu ớt đó sẽ được truyền tống tới đây ngay thôi, không có uy hiếp gì hết. Nhưng mà tên cấp thần đó cũng sắp xuất hiện rồi. Muốn đối phó với hắn ta thì cần có thời cơ thích hợp, ngươi nhất định không được làm bừa. Hắn ta sẽ không trực tiếp động thủ, nhớ lấy, bất kể hắn ta có nói cái gì hoặc là hắn ta có làm cái gì thì ngươi cũng phải nhịn xuống, cố mà nhịn xuống, chờ đợi thời cơ tới. Đi đi, lần này, ta sẽ đi với ngươi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!