Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 809: Chương 809: Rớt Đất Là…

Thời cơ thích hợp ư? Trần Lạc muốn lật ngược tình thế, nhưng mà căn bản hắn không có cách nào có thể hoàn thành cả. Cái gì mới là thời cơ thích hợp? Mễ Phạn nói:

“Ta cũng không biết, nhưng mà sau khi thời cơ này tới thì ngươi sẽ tự hiểu ra mà thôi. Nhớ lấy, nhất định phải đợi thời cơ tới, nếu không ngươi căn bản là không có năng lực phản kháng đâu.”

Tới là ta sẽ biết ư? Lần này không giống lần trước, lần này thông đạo truyền tống không gian tạo ra một chấn động rất lớn. Không cần Trần Lạc phải tìm kiếm cẩn thận thì hắn đã chú ý tới cái bất thường này rồi. Có rất nhiều miếng thịt được truyền tống tới đây, không phân rõ được đây là của mấy người. Thậm chí trong đó còn có một lão già màu xanh lam máu thịt mơ hồ lẫn lộn, khó khăn động đậy. Đây thật sự là truyền tống tới ư? Trần Lạc đứng trước mặt Barrow, nhìn hắn ta một cách thương hại. Chẳng nhẽ hắn ta chính là tên bán thần đó ư. Thế này thì cũng quá yếu ớt rồi thì phải. Đúng là y chang như những gì Mễ Lạp nói, rớt đất là chết.

Tại Nam cực, bên trong 1 tòa núi băng. Có một hình bóng đang ngồi yên tĩnh ở trong đó, có những phù văn thần bí huyền diệu không ngừng quay xung quanh cô ấy. Trên đỉnh đầu, có một viên tinh thể màu đen lóe ra ánh sáng như muốn nuốt chửng người ta, nó bay lơ lửng trên đỉnh đầu cô. Dưới ánh sáng của nó, khuôn mặt cô dần dần lộ ra. Cô có dáng người nhỏ nhắn tinh tế, vẻ ngoài trông không giống loài người, nhìn tương tự như hoa tiên tử. Nhưng so với thẩm mĩ của loài người thì cô giống như một sinh vật cực kì mỹ lệ. Eastman bỗng nhiên mở to mắt, đôi mắt của cô giống như tinh thể băng vậy.

Khí chất ngọt ngào yếu đuối biết mất hết sạch khi cô vừa mở mắt ra. Đôi mắt của cô lạnh lùng giống như một khối băng vậy. Cô nhìn về phương hướng của thông đạo không gian, cảm thấy hơi nghi ngờ. Tại sao lại có thể có nguồn năng lượng lớn như vậy truyền tới cơ chứ? Đây giống như là chấn động do không gian truyền tống tạo nên. Khóe miệng Eatsman hơi nhếch lên, chẳng nhẽ là hậu duệ của tên Oboone kia tới đây tìm hắn ta ư? Thật là ngại quá, ông trời đã định sẵn là các ngươi sẽ không tìm thấy hắn ta đâu, hắn ta đã nát ra thành bã rồi.

Cô hừ lạnh một tiếng, trận chiến giữa cô và Oboone đã khiến cô có cảm ngộ, sau đó chiêu cuối cô đâm xuyên qua đầu của Oboone. Cô dưỡng thương mất 2 năm rưỡi. Sau khi dưỡng vết thương ổn lên, cô cũng không xuất quan ngay, mà cô ngồi lại để cảm nhận những gì mình đã ngộ ra trong trận chiến. Bộ giáp của Oboone cô vẫn sẽ phải thu về, dù sao thì giá trị của bộ giáp này đối với cô mà nói cũng không rẻ mạt, không thể bỏ qua được. Nếu như không phải do có bộ giáp này giúp đỡ thì Oboone không thể chống đỡ lâu tới vậy được.

Bộ giáp vẫn sẽ ở đấy, cũng không ai đem nó ra khỏi tinh cầu này được. Sau này cô ra ngoài timg thì bộ giáp đó vẫn là của cô, thế nên điều quan trọng nhất vẫn là cô phải tranh thủ thời gian để cảm ngộ. Nhưng mà bây giờ bỗng nhiên lại xuất hiện một cái giao động không gian, hình như có ai đó đã tìm tới đây rồi thì phải, xác suất cao đó chính là con trai của Oboone. Nếu như cô cứ tiếp tục bế quan thì nói không chừng bộ giáp sẽ bị bọn hắn lấy đi khỏi hành tinh này mất. Thôi cũng được, cô cứ thu thập bộ giáp này về đi đã, đằng nào thì cô cũng đang kẹt lại ở cảm ngộ, đi ra ngoài dạo một chút cũng tốt. Eastman đi ra khỏi ngọn núi tuyết, trên khóe miệng cô mang theo 1 nụ cười. Tâm trạng của cô rất tốt, cô không chỉ đã giết được kẻ địch mà cô còn có cả tiến bộ trong việc lĩnh ngộ hệ băng.

Bây giờ cô có nên giết hậu duệ của Oboone không nhỉ, thôi thì tạm thời cứ không giết hắn ta đi. Oboone chết rồi, gia tộc của hắn ta cũng sẽ lụi bại, cứ để cho hắn ta nếm mùi của nỗi khổ này trước đi đã. Sau này cô sẽ tới tận cửa để giết bọn chúng sau. Cơ thể cô động đậy, tốc độ của cô nhanh tới mức không thể tưởng tượng được. Cô bay qua trên trời cao, giống như một vệt sao băng xẹt qua vậy. Kể cả cô không biết hành tẩu thời không thì cũng chỉ trong vòng 10 giây, cô đã tới được vị trí của thông đạo không gian.

Trần Lạc cố nhịn cảm giác buồn nôn trong lòng xuống, hắn thu thập hết những miếng thịt vụn lại. Cái này đối với đại thụ mà nói thì cũng là năng lượng. Trừ tên bán thần đang thoi thóp này, Trần Lạc còn tìm thấy 6 viên tinh thể. Cảm ơn nha, các ngươi tự mình đem tặng tới tận cửa cho ta, đúng là bội thu mà. Nếu có thêm nhiều tên tới hơn một chút thì nói không chừng hắn đủ luôn tư nguyên để tăng lên được bán thần ấy chứ. Ừm, cái tên bán thần yếu ớt này nên giết hay không nên giết đây? Không thể nghi ngờ gì rằng hắn ta hiểu biết nhiều hơn Bodo. Trần Lạc suy nghĩ một chút, sau đó hắn định đưa hắn ta về căn cứ. Vừa đánh vừa hỏi, phòng hờ việc hắn ta hồi phục.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!