Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 811: Chương 811: Sân Khấu Nhỏ Bé

Trần Lạc nhanh chóng nháy mắt với Pháp Vương. Pháp Vương thông minh biết bao, ngươi không thích chứ gì, cút thì cút. Nhìn có vẻ Eastman rất ghét chó thì phải. Ban đầu Trần Lạc còn hơi nghi ngờ, nếu như Eastman có thể phát hiện thông qua thông đạo thời gian thì không phải là chúng ta chỉ cần không tới đó là được ư? Hoặc là chúng ta đừng để Barrow tới là được rồi mà. Nhưng mà chuyện quái vật xuất hiện, Mễ Phạn không thể ngăn cản nổi. Bao gồm cả chuyện Barrow xuất hiện, Mễ Phạn cũng không ngăn cản nổi. Nếu không phải do Barrow sảy ra việc ngoài ý muốn thì đến cả một tên bán thần như Barrow, Trần Lạc cũng chẳng đánh lại được. Đây là cách duy nhất, không còn lựa chọn nào khác hết. Không, biết đâu sự xuất hiện của Eastman là một sự lựa chọn tốt hơn của vận mệnh thì sao. Gặp được cô ấy còn tốt hơn so với không gặp được cô ấy.

Nhưng mà nhìn có vẻ cô ấy còn tính là khách khí rồi đó, vậy vì sao Mễ Phạn lại nói nhất định phải giết tên cấp thần này cơ chứ? Ta lấy cái gì ra để giết được cô ấy? Nếu như không tận mắt nhìn thấy cấp thần thì đúng thật là không biết cái gì gọi là tuyệt vọng. Thật đấy, Trần Lạc có cảm giác chỉ 1 ánh mắt của cô ấy thôi mà bản thân hắn cũng không chống chọi lại được, giống như bản thân hắn chỉ là con sâu cái kiến vậy. Eastman xoa xoa đầu Mễ Phạn, cô nói với giọng điệu thân thiện:

"Mễ Phạn, ngươi đi theo ta thì thế nào? Sân khấu dành cho ngươi ở đây quá nhỏ bé. Đi theo ta, ta sẽ dắt ngươi đi ra thế giới rộng lớn ngoài kia.”

Eastman bắt đầu giảng giải về thế giới đa màu sắc ngoài kia như thế nào. Mễ Phạn nghe mà hai mắt như phát sáng lên, không nhịn được đáp:

“Được thôi, được thôi.”

Mễ Phạn lớn giọng nói với Trần Lạc:

“Ngươi không nên làm trễ nải việc ta bước chân vào nhà giàu chứ.”

Eastman cười như hoa nở. Vẻ mặt Trần Lạc rất khó coi, hóa ra Eastman muốn đưa Mễ Phạn đi. Đây chính là con cưng của chúng ta đó, ngươi đã hỏi thử xem những người khác đồng ý hay không chưa mà quyết định? Thế nên ngươi nhất định phải chết ư? Mễ Phạn mang một vẻ mặt tràn ngập tiếc nuối nói:

“Nhưng mà, ta có chút không nỡ rời xa nơi này, cho ta ở đây chơi thêm vài hôm đi.”

Chỉ vài hôm mà thôi, không lí gì mà Eastman không nhận lời cả. Cô còn muốn lôi kéo tạo quan hệ tốt với Mễ Phạn đó, chút yêu cầy nhỏ này có tính là gì đâu. Trong lòng Trần Lạc lạnh như băng, thế nên bây giờ hắn chỉ cần chờ đợi cái gọi là thời cơ thích hợp trong vòng vài ngày tới thôi sao? Mễ Phạn chỉ vào Trần Lạc rồi nói:

“Dù sao thì hắn ta cũng ở cùng với ta, mấy ngày này ngươi dành ra chút thời gian dạy bảo hắn ta đôi chút đi.”

Eastman liên tục đồng ý. Khi đi tới cửa phòng, Eastman cau mày lại:

“Đuổi hết người trong sân viện đi đi, ta không quen ở chung với người khác, hôm nay ta sẽ ở chung với Mễ Phạn.”

Đám người Mễ Lạp, Mễ Linh, Ngưng Sương và Mã Ngọc đều bị Trần Lạc đuổi hết ra ngoài. Vẻ mặt Trần Lạc cực kì nghiêm túc, mấy người này liền không nói hai lời mà đi ra ngoài hết. Eastman lười nhìn những người khác, nhưng tới Ngưng Sương thì cô lại nhìn thêm 1 cái rồi cười nhẹ.

“Vận may không tồi, ngươi nhặt được 1 hạt băng phách của ta.”

Những người khác ăn phải đều là máu thịt của lão tổ Oboone, duy nhất chỉ có Ngưng Sương là ăn phải thứ rơi từ trên người Eastman xuống ư? Cái miệng nhỏ nhắn của Ngưng Sương chu lên, cô cảm thấy hơi bất mãn, cô đang ngồi yên lành xem tivi, vậy mà bỗng nhiên bị đuổi ra ngoài, may mà cô cũng không quá ngốc nghếch. Đối với những bài trí sắp xếp trong phòng, Eastman chỉ nhìn lướt qua, cô cũng không có hứng thú gì đối với mấy món đồ lạ lùng này cả. Cô ngồi trên sofa, ôm lấy Mễ Phạn, cử chỉ rất thân mật. Mễ Phạn lấy một cái điện thoại đến, chơi game, không nghĩ gì nhiều. Eastman nói:

“Được rồi, Mễ Phạn đại nhân đã mở miệng nói, để ta dạy bảo ngươi đôi chút. Ngươi có vấn đề gì muốn hỏi thì cứ nói đi.”

Nhìn cô ta ôm lấy Mễ Phạn ở trước mặt mình, Trần Lạc cảm thấy rất không thoải mái. Nhưng mà như những gì Mễ Phạn đã nói, bất kể cô ta có làm cái gì đi chăng nữa, hắn đều phải nhẫn nại, đợi thời cơ thích hợp tới. Trần Lạc cẩn trọng ngồi lên trên chiếc ghế nhỏ, giống như một tiểu đệ vậy. Trần Lạc nói:

“Tại sao tinh cầu của chúng ta lại trở thành như thế này?”

Eastman cười nhẹ nói:

"Là do lão giả Oboone chết rồi chứ sao, máu thịt và năng lượng hắc ám trong cơ thể hắn ta đã tràn ngập khắp tinh cầu này. Lão ta là do ta giết đó. Nói ra thì cũng vó chút có lỗi, đã làm ngộ thương những sinh mạng trên tinh cầu này.”

Miệng cô ta nói có lỗi, nhưng dáng vẻ lại chẳng thấy có lỗi chút nào cả. Tên dị năng giả hệ hắc ám đó tên là Oboone ư?

“Vậy vì sao ngươi lại đánh nhau với Oboone vậy? Ngươi không nói cũng không sao cả.”

Vừa nói tới cái này, Eastman liền cười nhẹ, sắc mặt cô lập tức trở nên lạnh lẽo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!