Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 812: Chương 812: Người Thật Thà

"Chẳng có gì mà không tiện nói cả, là do hắn ta đáng chết. Năm đó, khi ta còn là bán thần, vì để thử nghiệm dị năng hắc ám nên tên khốn Oboone đó đã giết sạch hết tất cả sinh mệnh trên hành tinh mẹ của ta. Ta mất đi tất cả người thân, chỉ có duy nhất 1 mình ta trốn đi được. Sau khi ta trưởng thành tới cấp thần, ngươi nói xem ta có nên tìm hắn ta tính toán mối huyết hải thâm thù này hay không? Nợ máu thì trả bằng máu, ta có phải từ bỏ mọi thứ thì ta cũng phải giết được hắn ta.”

Trần Lạc trợn to mắt, hóa ra là như thế, chứ không phải là vì bảo vật gì đó. Nghiêm khắc mà nói thì hình hình Lam tinh trở nên như bây giờ, Eastman cũng có trách nhiệm rất lớn. Dù sao thì cũng là do cô ấy giết chết Oboone, sau đó mới tạo nên tình huống như hiện tại. Nhưng mà nếu đổi lại Trần Lạc là Eastman thì có khi hắn cũng chẳng quan tâm tới việc ngộ thương tới ai đâu. Vào lúc như vậy rồi thì ai mà quan tâm tới mấy chuyện đó được cơ chứ? Eastman lại cười nhẹ:

“Bộ giáp của Oboone đang ở chỗ của ngươi có đúng không? Đừng phủ nhận lời ta nói, ngươi mà dám nói dối thì ngươi sẽ phải trả giá đó. Không chỉ có ngươi mà cả mấy người bên cạnh ngươi đều có 1 tia khí tức của Oboone. Bộ giáp đó đã được Oboone mặc trong 1 thời gian dài, khó tránh bị dính khí tức của hắn ta trên đó. Ngươi từng mặc nó trên người nên chắc chắn trên người ngươi cũng có. Đưa bộ giáp cho ta, ngươi không có tư cách sở hữu món bảo vật như vậy đâu. Nó chỉ mang lại tổn thương cho ngươi mà thôi, ngươi không thể phát huy được sức mạnh của bộ giáp này. Còn thanh kiếm đó ta sẽ để lại cho ngươi, thanh kiếm đó không thích hợp với ta, để đó cho ngươi phòng thân cũng được.”

Kể cả Mễ Phạn có đang ở cạnh đi nữa thì trong mắt Eastman cũng có nét khiến cho người ta không thể hoài nghi. Nếu như Trần Lạc dám từ chối, e là Eastman sẽ trở mặt ngay lập tức mất. Oboone mặc bộ giáp trên người mà còn bị Eastman giết chết, vậy thì Trần Lạc mặc trên người mà lại có thể sống sót ư? Mễ Phạn ngẩn đầu lên:

"Đưa cho cô ấy đi.”

Trần Lạc gật đầu, hắn lấy bộ giáp từ không gian ra, giao cho Eastman. Eastman lập tức cất bộ giáp vào trong không gian của nhẫn. Tiếp theo Eastman lại lấy ra một viên tinh thể, cô cười nhạt nói:

“Ngươi cũng coi như là người thật thà, để đỡ cho ta phải đi tìm lại nó, phiền phức. Thứ này không hề có tác dụng gì với ta cả, mà ta cũng không thể để Mễ Phạn nghĩ ta đang chiếm lợi từ ngươi được. Đây là một viên tinh thể cấp bán thần.”

Hệ hỏa. Đối với cấp thần mà nói, tinh thể đúng thật là không có tác dụng gì cả. Bodo từng nói nếu Trần Lạc đạt tới cấp bán thần thì có khả năng hắn sẽ thành thần ngay lập tức, nhưng mà cụ thể như thế nào thì hắn ta không nói được. Trần Lạc hỏi:

“Thực lực của mỗi cấp bậc là như thế nào vậy, làm sao để đột phá?”

Mễ Phạn bảo cô ta dạy dỗ cho Trần Lạc, mà đây cũng không tính là bí mật gì cả. Eastman nói:

“Chỉ cần ngươi có đủ thiên phú, đủ linh năng thì không khó để tới được bán thần. Nhưng mà người có được thiên phú như vậy cũng rất khó gặp. Mà từ bán thần mà muốn lên tới thần thì khó hơn bắc thang lên trời. Để đánh giá một người có mạnh hay không, không phải dựa vào xem hắn ta có biết năng lực hoa mỹ nào không, mà là xem sự khống chế và nắm bắt của hắn ta đối với dị năng như thế nào. Liệu hắn ta có thể dùng cùng 1 lượng dị năng mà lại đánh ra được công kích có uy lực lớn hay không, hoặc là hắn ta có thể sử dụng được năng lực nào đó với một lượng dị năng nhỏ nhất có thể hay không? Còn những thứ khác đều là vớ vẩn mà thôi. Ngươi là hệ không gian, nếu như ngươi có đủ ngộ tính khi còn là cấp hoàng mà có thể đánh ra được năng lực giết được cấp đế thì điều đó có thể chứng minh. Ngươi chỉ cần có đủ thiên phú để tăng lên tới bán thần là ngươi sẽ có thể thành thần. Nhưng mà một tên cấp hoàng lại muốn giết được một tên cấp đế ư? Đúng là người say nằm mộng.”

Eastman nói tiếp:

“Hoặc là ngươi có thể sử dụng ít dị năng hơn người khác trong cùng 1 chiêu. Ví dụ như chiêu cắt đứt không gian thường thấy nhất trong hệ không gian, người khác phải dùng 100 năng lượng để thực hiện, mà ngươi chỉ cần dùng 1 năng lượng thôi đã có thể đánh ra được chiêu đó, như vậy cũng đủ rồi. Điều thứ hai khó thực hiện hơn điều thứ nhất. Điểm quan trọng nhất quyết định ngươi có thể thành thần hay không chính là liệu ngươi có đủ cảm ngộ bêt thuộc tính dị năng của chính bản thân hay không. Một khi một tên bán thần có để nắm vững về dị năng của bản thân, tới được cảnh giới đó thì sẽ cảm nhận được. Ví dụ như ta, chú trọng lấy phép tắc trong hệ băng, một bước thành thần. Còn về 99% số bán thần còn lại cả đời bọn hắn cũng sẽ không tới được cấp thần, mà chỉ có thể tới được cảnh giới bán thần mà thôi, tiền đề chính là phải chú trọng lấy phép tắc. Những cấp bậc trước bán thần đều cần thời gian, bán thần tới thần thì có thể là chuyện sảy ra chỉ trong chớp mắt, nhưng mà thiên tài như vậy ta chưa nghe nói tới bao giờ.”

Eastman lắc lắc đầu, cô cười ý vị:

"Ta cũng chỉ nói cho ngươi nghe cho biết mà thôi, cũng không phải là do ta xem thường ngươi đâu. Đừng ôm lấy hy vọng gì cả, xác suất mà ngươi có thể thành cấp thần thật sự rất nhỏ nhoi đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!