Eastman chưa bao giờ nghĩ tới khả năng bản thân rơi vào trong tay một cấp Đế, đối với Bán Thần mà nói, sẽ còn có chút cảnh giác.
Giống như việc ngươi cảnh giác với một con chuột bẩn thỉu, nhưng liệu ngươi có cảnh giác với một con kiến bình thường không?
Năng lượng thời không Phong Bạo, dị năng thời không, hai năm rưỡi trước Eastman đã bị đánh cho trọng thương không ít.
Ba điều kiện này, một thứ cũng không thể thiếu, nếu thiếu đi một cái thì rất khó có thể tạo nên kỳ tích cấp Hoàng giết chết cấp Thần.
Eastman không còn tia sự sống nào, nhưng mọi người vẫn không dừng lại, tiếp tục dốc toàn lực tấn công.
Trần Lạc ở trên không trung, lớn tiếng nói:
“Mễ Lạp, hồi sinh cho Khương Sơ Tuyết, đem tinh thể đưa lại cho cô ấy.”
Mễ Lạp khẽ gật đầu.
Mễ Lạp lấy chiếc nhẫn không gian của Eastman, từ trong đó tìm thấy được tinh thể của Khương Sơ Tuyết.
Eastman không có khả năng hấp thu tinh thể này, năng lượng bên trong đối với cô mà nói cũng chỉ là vô dụng.
Trần Lạc không biết liệu sẽ xảy ra chuyện gì ngoài mong đợi không, chẳng hạn như Khương Sơ Tuyết có thể phát triển lại tinh thể hệ thời gian hay không.
Giống như sừng hươu, ngươi cắt nó đi mới để nó lớn lên.
Chuyện này là không thể nào.
Trong vũ trụ rộng lớn, cũng không phải chỉ có Trần Lạc là người duy nhất có thể sử dụng hư không đi lại, cũng không phải chỉ có Mễ Lạp là người duy nhất có thể sử dụng thuật hồi sinh.
Nếu thật sự có thể xảy ra chuyện này, tinh thể hệ thời gian còn quý giá sao?
Vật hiếm thì quý.
Hừm, nếu thật sự có thể, về sau ta cũng muốn để bản thân thử chút.
Không lâu sau, Khương Sơ Tuyết được Mễ Lạp đỡ dậy, sắc mặt tái nhợt, yếu ớt.
Hải Cơ cầm thánh kiếm màu tím và liên tục chém mạnh vào vùng bị tổn thương trên đầu Eastman, vẻ mặc cực kỳ hung ác.
“Dám bắt nạt em trai ta, dám bắt nạt em trai ta.”
Eastman chắc đã chết rồi, Mễ Phạn trông vô cùng thoải mái.
Nhớ đến lời hứa giúp chị Hải Cơ trẻ lại, trước kia là do không có năng lực nhưng bây giờ đã có cả năng lực và năng lượng.
Năng lượng hời không Phong Bạo vẫn còn sót lại một chút.
Trần Lạc hô lớn:
“Chị, ta có thể quay ngược thời gian, ngươi chuẩn bị sẵn sàng đi, ta tới đây.”
Hải Cơ ngẩn người, trên mặt không giấu nổi sự vui mừng:
“Tới đi.”
Quay ngược thời gian chỉ là Trần Lạc do hưng phấn mà sử dụng, cũng chưa hoàn toàn làm chủ.
Trần Lạc gãi đầu một cái, dùng thế nào đây?
Hải Cơ nói:
“Ngươi có đến không?”
Trần Lạc nhớ lại cách sử dụng như thế nào:
“Đến, đến đây.”
Trần Lạc vung năng lượng thời gian của mình và rót xuống trên người Hải Cơ.
Trần Lạc thầm nghĩ trong lòng:
“Chị Hải Cơ đã hơn một nghìn tuổi, đây là cơ hội khó có được, để chị Hải Cơ quay về trước một trăm tuổi đi.”
Trong phút chốc, Hải Cơ đã trải qua những thay đổi bí ẩn và khó lường.
Cơ thể bắt đầu co lại nhanh chóng.
Trần Lạc ngơ ngác, tại sao thân thể lại trở nên nhỏ hơn, sẽ không phải là biến thành bản thể đấy chứ.
Cuối cùng, trước sự há hốc mồm kinh ngạc của mọi người, Hải Cơ biến thành một cô bé còn nhỏ hơn Mễ Phạn!
Trần Lạc đứng chết chân ngay tại chỗ, rõ ràng là ta dùng rất ít sức mà.
Trước đó dùng trên người Eastman, cô ấy là cấp Thần, ngươi chẳng lẽ lại đi so cấp Hoàng với cấp Thần sao?
Hiệu quả đối với cấp Hoàng quá mãnh liệt.
Quần áo của Hải Cơ trở nên lỏng lẻo trên người cô.
Hải Cơ đưa bàn tay nhỏ bé ra, rất thanh tú và trắng trẻo, chỉ là có chút nhỏ.
“Sức mạnh của ta đã không còn.”
Không chỉ đẩy lùi tuổi tác của Hải Cơ mà còn hoàn toàn lấy đi toàn bộ dị năng của cô.
Hiện tại Hải Cơ chỉ là một con người bình thường, người sống sót cấp 4 có thể đánh bại không biết bao nhiêu người như Hải Cơ.
Trần Lạc sốc đến mức từ trên trời hạ xuống, Hải Cơ chỉ cao có 1,2 mét, chạm tới thắt lưng của Trần Lạc.
Mặt nhỏ, tay nhỏ.
Hải Cơ vui mừng ôm lấy Trần Lạc, nói:
“Ta biết em trai sẽ không lừa gạt ta.”
Một cô bé nói với một người đàn ông trưởng thành rằng đây là em trai mình, nghe đúng thật là kỳ quái.
Trần Lạc đi xuống, mọi người kinh ngạc nhìn Trần Lạc.
Sức mạnh của thời gian thật khiến người khác phải kinh ngạc.
Trần Lạc ngượng ngùng nói:
“Chị, để ta dùng thời gian gia tốc tăng tốc cho ngươi một chút được không?”
Thời gian gia tốc? Điều đó có nghĩa là già đi.
Hải Cơ thẳng thừng từ chối:
“Không cần, mấy năm nữa sẽ trưởng thành, vừa hay có thể trải qua thời niên thiếu.”
Được sao.
Nhìn cô gái nhỏ bé xinh đẹp này, lúc đầu Trần Lạc cảm thấy hơi không quen.
Hải Cơ có chút thất vọng, nói:
“Sức mạnh của ta đã không còn.”
Trần Lạc an ủi, nói:
“Không sao, nhiều nhất là nửa năm, ta sẽ giúp chị lại một lần nữa đạt tới cấp Hoàng.”
Thăng cấp chỉ là cần tài nguyên, khi Trần Lạc còn chưa đạt đến cấp Vương, muốn để Hải Cơ lại lần nữa đạt đến cấp Hoàng là chuyện quá khó.
Còn bây giờ, chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.