Giống như chó con, có thể đạt tới cấp 10 trong nửa năm, nhưng đó là trong tình huống không sử dụng khu vực thời gian của Trần Lạc, cũng không có loại tinh thể gì tốt.
Hải Cơ lúc bắt đầu là tinh thể cấp 10, đủ để đạt tới cấp Hoàng sau này.
Hải Cơ mỉm cười:
“Từ nay về sau, em trai phải bảo vệ chị gái.”
Trần Lạc cười ấm áp:
“Được, đó là điều đương nhiên.”
Eastman thực sự đã chết.
Trần Lạc đang muốn đến thu tinh thể của Eastman thì nghe thấy Mễ Phạn vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nói:
“Ta cảm thấy năng lực của mình đã tăng lên rất nhiều.”
Một vòng tròn vẫn luôn vây quanh Mễ Phạn đã trở nên sáng hơn rất nhiều.
Trần Lạc ngạc nhiên, năng lực của Mễ Phạn đã tăng lên?
Nhưng Mễ Phạn không hấp thu tinh thể, vậy làm sao có thể tăng nhiều như vậy cùng một lúc được.
Chẳng lẽ là, Mễ Phạn muốn tăng trưởng cần phải liên quan đến số phận, ví dụ như việc chứng kiến số phận của người khác.
Số phận của người bình thường lúc thăng lúc trầm, đối với Mễ Phạn khẳng định không có tác dụng nhiều, cần phải phụ thuộc vào số lượng.
Mà Mễ Phạn chứng kiến chuyện sống chết của cấp Thần Eastman này rất nhiều, lập tức có thể tăng trưởng năng lực sao?
Đây cũng chính là lời giải thích duy nhất.
Trần Lạc khẽ cười, Eastman này thực sự là một người đem đến lợi lộc.
Não của Eastman được mở ra, nếu trước đó không phải do não cô bị tổn thương thì một nhóm cấp Hoàng cũng không thể mở được não cô.
Vẫn là tinh thể có kích thước bằng quả trứng, tỏa ra ánh sáng khiến người ta khó có thể nhìn thẳng vào nó.
Tinh thể cấp Thần.
Thế nhưng trong não Eastman lại có tới hai tinh thể, còn có một tinh thể là hệ Quang Minh.
Chỉ là không phải tinh thể cấp Thần, tinh thể hệ Quang Minh cũng không có ánh sáng chói như tinh thể cấp Thần, trông giống như tinh thể Bán Thần.
Trần Lạc có chút khó hiểu, tại sao lại có hai tinh thể.
Trần Lạc thực sự muốn Eastman chưa chết để hỏi cô chuyện này.
Trần Lạc nghĩ nghĩ, Eastman cũng là song dị năng, khả năng có biện pháp nào đó có thể khiến người ta chủ động thức tỉnh dị năng thứ hai.
Trước đó Eastman đã nói, nếu một thuộc tính đã được lĩnh ngộ đến mức nhất định nào đó, liền có thể thăng cấp từ Bán Thần lên cấp Thần.
Cô đã lĩnh ngộ được hệ Băng đến cực điểm, lập tức được hệ Băng ưu ái.
Nhưng mà nếu không có hệ Quang Minh sẽ chỉ dừng lại là Bán Thần.
Không thể nào chỉ lĩnh ngộ một hệ Băng mà hệ Quang Minh cũng sẽ đạt tới cấp Thần.
Trong trường hợp này, một tinh thể song dị năng sẽ tách thành hai mảnh.
Đổi lại thành bản thân mình, Trần Lạc suy đoán, bản thân đã trở thành một Bán Thần, trực tiếp có thể trở thành Thần, nhưng chỉ là hệ không gian thành Thần, còn hệ thời gian vẫn như cũ ở cấp độ Bán Thần.
Tinh thể của bản thân cũng bị chia thành hệ không gian và hệ thời gian, không hợp nhất được nữa.
Trừ khi hệ thời gian cũng đạt đến cấp Thần, mới có thể hợp nhất lại lần nữa.
Trần Lạc lắc đầu, hệ thời gian, đảo ngược thời gian, thời gian đình chỉ, thời gian gia tốc, hắn đều đã nghĩ ra được một chút, nhưng cũng chỉ là nắm vững được cơ bản mà thôi.
Giống như hư không đi lại một chọi sáu.
Trước tiên ta hướng lên trời hát một bài rồi lại mượn năm năm.
…
Máu thịt của Oboone có tác dụng rất lớn, có thể nói là vật thần thánh, nhưng cơ thể của Eastman này đã bị dị năng hắc ám nguyền rủa ăn mòn, giống như nước đen.
Ai dám ăn?
Trước cứ cất nó đi, sau này tính tiếp.
Từ trong ngực Eastman tìm thấy một tinh thể sáng chói màu đen, đây có lẽ là tinh thể hệ hắc ám của Oboone.
Trần Lạc thắc mắc, tại sao Eastman không đặt tinh thể này vào chiếc nhẫn không gian?
Nghĩ tới điều gì đó, Trần Lạc thử đem tinh thể đưa vào dị năng không gian, nhưng nó giống như một sinh vật sống, căn bản không thể đưa vào.
Tinh thể này có hoạt tính gì sao?
Tất cả tài sản của Eastman đều nằm trong chiếc nhẫn không gian này.
Trần Lạc đưa linh hồn bỏ vào trong nhẫn, cảnh tượng trong nhẫn đột nhiên xuất hiện trước mắt Trần Lạc.
Những tiểu Tạp Mễ Bodo kia ở trong chiếc nhẫn không gian chỉ có kích thước vài ba mét vuông.
Trong khi chiếc nhẫn không gian của Eastman có kích thước hàng nghìn mét vuông.
Không thể so sánh với dị năng không gian của Trần Lạc, nó quá lớn.
Nhưng mà nó không phải dùng để tích trữ vật tư, dị năng không gian lớn cũng vô dụng, đồ đạc mang theo cũng không nhiều.
Bên trong có một số vật dụng giống như đồ dùng trong nhà, trong đó có hai tinh thể, Trần Lạc lập tức lấy ra.
Một cái là hệ Lôi, một cái là hệ Băng.
Đều là tinh thể Bán Thần và không có tinh thể nào khác.
Cũng đúng, tinh thể cấp Hoàng đối với Eastman chỉ là rác rưởi, ai lại đi thu gom rác chứ?
Đã có năm tinh thể bán thần, còn có hai tinh thể cấp Thần, Trần Lạc cũng không quan tâm còn có những tinh thể khác hay không.
Vật phẩm phổ biến nhất trong nhẫn không gian là sách và hầu hết vật phẩm trong đó đều là sách vở.
Trần Lạc lấy ra một cuốn sách, phía trên có chữ, nhưng Trần Lạc không biết ý nghĩ là gì.
Hình ảnh thì lại có thể xem hiểu.