Trần Lạc nhớ lại một chút, bản thân Eastman không biết nói tiếng Long quốc, nhưng mà chỉ dùng ngón tay chạm vào trán liền biết.
Nó dường như là một loại năng lực nào đó cấp Thần.
Không thành vấn đề, chờ ta đạt đến cấp Thần sẽ có thể biết.
Có không ít chai lọ, Trần Lạc tùy ý mở ra một cái, tràn ngập hương thơm.
Không biết tác dụng cụ thể, Trần Lạc cũng không dám tiếp nhận.
Một đống đồng xu màu tím không rõ chất liệu làm bằng gì, được sắp xếp gọn gàng, có đến hàng nghìn đồng.
Liệu có phải là tiền tệ không?
Thứ cuối cùng là một tấm thẻ Tử Tinh Tạp (thạch anh tím).
Phía trên có những ký tự và nét chữ không xác định.
Cái này không phải là thứ tương tự như thẻ ngân hàng sao?
Nếu muốn mua thứ gì đó, chỉ cần quét một cái.
Số dư bên trong liệu có phải sẽ là một trăm tỷ không?
Chờ ta đạt đến cấp Thần thì muốn cái gì, vẫn còn phải tốn tiền sao?
Còn một vật phẩm có giá trị khác, đó chính là chiếc đĩa bay mà Eastman đã lấy ra trước đó.
Chó con tò mò ở bên ngoài nhìn, muốn đi vào nhưng làm thế nào cũng không mở được cửa.
Không được phép vào.
Trần Lạc cũng đã cố gắng nhưng vẫn không thể vào được, có khả năng cần nhận dạng dấu vân tay hoặc thứ gì đó.
Trừ khi Eastman tự mở nó, nếu không thì không thể vào được.
Lão Lục trong đám chó con nhếch miệng, trực tiếp đập thẳng đầu vào, cố gắng phá tan cánh cửa.
Một tiếng “ầm” vang lên, chó con kêu lên đau đớn, nhưng cửa đĩa bay lại không hề xê dịch chút nào, cũng không hề có một vết nứt.
Trần Lạc thử dùng Thứ Nguyên chi nhận tấn công.
Chết tiệt, ngay cả Thứ Nguyên chi nhận cấp Hoàng cũng không mở được cái cục sắt này.
Cho dù có tiến vào được thì có lẽ cũng không dùng được, còn phải cần mật mã mới có thể khởi động.
Trần Lạc tìm thấy thứ gì đó giống như điều khiển từ xa, nhấn nó một cách mù quáng, đĩa bay lóe lên và đi vào trong điều khiển từ xa.
Cái điều khiển từ xa này thế mà còn có loại năng lực không gian.
Tất nhiên cái này phải được tạo ra bởi một nền văn minh cấp cao.
Buổi tối.
“Chúc mừng.”
Mọi người đều nâng ly và cụng ly với nhau.
Trần Lạc cảm thán nói:
“Kết thúc, đều kết thúc rồi, Oboone và Eastman đều đã chết, về sau cùng lắm là còn có khả năng gia tộc Bodo sẽ gửi một ít bia đỡ đạn tới đây.”
“Không thành vấn đề, không lâu nữa ta có thể sẽ thành cấp Thần.”
Sự thật về tận thế và thủ phạm gây nên tận thế đều đã được giải đáp.
Cho dù bản thân chưa đạt đến cấp độ Bán Thần, mà chỉ đạt đến cấp Đế, dựa vào dị năng thời không cũng có thể giải quyết đám bia đỡ đạn của gia tộc Bodo.
Gia tộc Bodo cũng không có mấy cái cấp Đế.
Đạt đến cấp độ bán thần, chẳng khác gì với việc đạt đến cấp Thần, ngươi đến thử xem?
Mễ Phạn uống một ngụm lớn côca và liếc nhìn Trần Lạc.
Quên đi, thời gian vui vẻ như này, không cần phải nói đến chuyện khó khăn sắp xảy đến.
Tổng cộng có bốn kiếp nạn, thứ nhất là sự xuất hiện của quái vật, thứ hai là sự xuất hiện của bán thần và thứ ba là sự xuất hiện của cấp Thần.
Mỗi cái đều nguy hiểm hơn cái kia, và cái cuối cùng mới là nguy hiểm nhất.
Khương Sơ Tuyết nhỏ giọng nói:
“Lúc buổi trưa khi ta luyện tập thời gian đình chỉ, có lẽ Eastman này đã nghe thấy.”
Trần Lạc trong lòng cảm thấy áy náy.
Mễ Phạn nói sẽ gặp người cấp Thần này, nhưng Trần Lạc không ngờ Eastman sẽ theo bản thân trở lại căn cứ.
Lúc đó chỉ quan tâm đến việc nói chuyện với Eastman.
Không để ý đến điểm này.
Cũng đều là quá khứ rồi.
Sau khi ăn xong, Trần Lạc tranh thủ thời gian đi vào khu vực thời gian để hấp thu tinh thể.
Nói một cách khoa học, tinh thể cấp Thần đối với Trần Lạc là có tác dụng tốt nhất, Trần Lạc liền hấp thu tinh thể hệ Băng.
Vừa mới hấp thu, Trần Lạc cảm giác giống như bản thân đang ở trong hầm băng với nhiệt độ âm hàng chục độ, toàn thân rét run.
Toàn bộ dị năng trong cơ thể dường như bị đóng băng khiến việc vận hành trở nên khó khăn.
Tinh thể cấp Thần không có cách nào đưa vào bên trong không gian, nó vẫn còn hoạt động.
Cấp Hoàng có thể hấp thu một chút sức mạnh của tinh thể cấp Thần, nhưng nó thực sự không hiệu quả bằng cấp Đế và cấp bán thần.
Càng sợ hấp thu tinh thể hệ hắc ám của Oboone hơn, vì nó chứa đầy sát khí.
Tinh thể cấp Thần nhất định cực kỳ quý giá, và sự quý giá ấy không nằm ở năng lượng bên trong chúng.
Chỉ là Trần Lạc hiện tại không biết nó quý giá ở chỗ nào.
Trần Lạc bắt đầu hấp thu một tinh thể bán thần hệ Hỏa.
Tinh thể bán thần, Trần Lạc không đưa cho bất kỳ ai khác, cũng không rõ liệu tinh thể trước mắt này có thực sự có thể khiến bản thân đạt đến Bán Thần.
Không có gì quan trọng hơn việc tự mình thăng cấp lên cấp Thần.
Hiệu suất của tinh thể bán thần so với cấp đế tốt hơn rất nhiều, tối thiểu là 50%.
Sau khi hấp thu xong tinh thể, Trần Lạc duỗi người cho đỡ mỏi lưng.
Việc dung hợp thời gian vào không gian có thể tạo ra khu vực thời gian.