Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 832: Chương 832: Anh Dũng

Chẳng trách mà Mễ Phạn nói nhất định phải giết chết Eastman. Nếu như để cho cô ta lấy đi Mễ Phạn và bộ giáp thì khi hắn gặp sự việc nguy hiểm cuối cùng, chắc chắn hắn sẽ phải chết không nghi ngở gì. Trần Lạc nghĩ tới cái gì đó, vẻ mặt hắn trở nên chán nản. Bản thân hắn biến mất rồi, chắc chắn Thời Tố sẽ tức giận mà trút luôn lửa giận này lên Lam tinh cho coi. Sợ rằng lúc này Lam tinh đã bị làm cho nổ tung thành pháo hoa luôn rồi, thôi thì sáng chói nốt lần cuối rồi vụt tắt đi cũng được. Điều đáng buồn là tới tận bây giờ Trần Lạc vẫn không biết đối phương là người có thân phận như thế nào, hắn chỉ nhớ được mặt mũi đối phương mà thôi. Trần Lạc nắm chặt tay lại, nếu như để ta tìm ra các ngươi thì 1 tên cũng đừng hòng sống sót.

Nhất là cái tên hệ không gian đó, ta nhất định sẽ giết chết ngươi. Việc cấp bách bây giờ mà hắn cần làm chính là tìm một tinh cầu nào đó trong vũ trụ bao la này để cư trú. Ở trong vũ trụ mênh mông như vậy, chẳng có xíu cảm giác an toàn nào cả. Mễ Phạn ở bên trong dị năng không gian uống từng ngụm coca lớn, gần đây nó bị yêu thích uống coca. Nó đã có cảm ứng từ lâu rằng đã vượt qua được mạt thế, nhưng lại như chưa vượt qua được mạt thế. Hóa ra là như vậy. Ở những tình huống bình thường khác, người không sao, nhưng quê hương sẽ bị hủy mất. Nhưng nhờ có Trần Lạc anh dũng đứng ra, giúp quê hương tránh được việc bị hủy, chẳng qua cái giá phải trả chính là rơi vào trong vũ trụ bao la lưu lạc lang thang. Ầy, thôi thì tạm thời ta không cần nói ra làm gì cả, dù sao thì có thù hận mới có động lực mà...

Một tinh cầu bị bao phủ phần lớn bằng màu xanh lục, có một bộ phận nhỏ là màu xanh dương xuất hiên ngay trước mắt Trần Lạc. Hai mắt Trần Lạc sáng rực lên, cuối cùng hắn cũng gặp được tinh cầu này rồi. Nếu như tinh cầu gần nhất mà cách hắn khoảng vài chục tỉ km thì chắc hắn sẽ sụp đổ mất. Trần Lạc dùng toàn lực hành tẩu hư không, dừng lại ở trên tinh cầu này. Sau khi hắn tới đây, ở bên cạnh nơi hắn xuất hiện có một dòng sông lớn, ở xung quanh đó đều là rừng cây xanh rì. Trần Lạc hít sâu một hơi, không thể không nói, không khí ở đây thật sự rất trong sạch, hoàn toàn không phải là thứ mà Lam tinh có thể so sánh được. Quang cảnh xung quanh cũng rất đẹp. Ở trước mắt hắn còn có cả sơn động, nhưng ai mà ở trong sơn động cơ chứ?

Hắn thả những thành viên đang ở trong dị năng không gian ra, ở bên trong dị năng không gian tối đen như mực vậy, ở đó không tốt lắm. Trong đó tựa như 1 cái thùng giấy vậy, không thể cứ để bọn hắn ở bên trong đó mãi được. Trần Lạc mở dị năng không gian ra, thả từng người 1 ra ngoài. Đại Tráng, Kinh Cức, Hùng Văn Huệ, Tương Báo, Hồng Đăng và những người khác nữa lần lượt đi ra ngoài. Không chỉ có các thành viên, đến những sinh vật biển cũng được Trần Lạc đưa đi cùng. Đây đều là những đàn em đi theo hắn mà, Trần Lạc cũng là ngươi có lương tâm đó chứ.

Trần Lạc không đem theo những người sống sót khác trên Lam tinh theo, có lẽ bây giờ bọn hắn cũng đều chết hết rồi ấy nhỉ. Khi Lôi Khiếu và Thời Tố dùng đại chiêu với bản thân hắn, lúc đó không biết đã ngộ thương mất bao nhiêu người. Chẳng bao lâu sau, tất cả mọi người đều đã được thả ra. Mễ Lạp vừa đi ra ngoài thì liền hỏi han quan tâm:

“Ngươi không sao chứ?”

Trần Lạc cười lắc lắc đầu, bây giờ có lẽ hắn vẫn không nên nói tin tức Lam tinh bị hủy ra ngoài làm gì cả. Trần Lạc lại thả nhà cửa ra, nhưng mà không có nhiều lắm. Những thành viên khác bắt đầu xây dựng ngay tại chỗ. Nếu như tinh cầu này không có gì nguy hiểm thì Trần Lạc sẽ không đổi địa điểm đâu, hắn chưa tới cấp thần thì hắn sẽ không ra ngoài nửa bước. Cứ trốn cho tới khi nào hắn đạt cấp thần rồi nói tiếp. Tương Báo nhún lên, nhảy thẳng vào trong con sông, sau đó nhanh chóng bắt được 1 con cá dài hơn nửa mét, màu xanh da trời. Con cá lớn vùng vẫy kịch liệt trong miệng Tương Báo. Tương Báo chạy tới nói:

"Hải vương đại nhân, ngươi ăn đi.”

Trên mặt Trần Lạc tràn đầy nụ cười, đúng là trung thành mà. Nhưng mà ai mà biết được liệu cái thứ này có độc hay không, hay có ngon hay không đâu chứ? Hồng Đăng nói:

“Tương Báo, ngươi ăn thử xem có ngon hay không đi. Nếu như nó ngon thì ngươi lại đi bắt thêm 1 con nữa về đây. Đừng dùng cái miệng thối của ngươi ngậm lấy nó, chẳng nhẽ ngươi muốn Hải vương đại nhân ăn nước miếng của ngươi hay sao?”

Tương Báo ngơ ngác gật gật đầu. Đám người ồn ào bàn luận với nhau, ai cũng không rõ đây là nơi nào, ở Lam tinh hình như không có nơi nào trông như thế này cả thì phải. Trần Lạc vỗ vỗ tay:

“Bởi vì một số nguyên nhân mà chúng ta đã rời khỏi Lam tinh rồi, cứ coi như đây là 1 chuyến đi du lịch đi, cũng không tệ đâu.”

Nhất thời cả đám người không có cách nào tiếp nhận tin tức này, đám chó con hiếu động đã bắt đầu tản nhau ra đi tìm tòi thám hiểm. Sau khi tiếp nhận xong thông tin, các thành viên bắt đầu chia nhau ra chặt cây, xây dựng căn cứ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!