Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 833: Chương 833: Đệm Thịt Màu Hồng

“Meo.”

Một tiếng mèo kêu bỗng truyền tới từ trong rừng làm người ta giật mình. Trần Lạc ngẩn người, hắn lập tức quay đầu nhìn về phía Mễ Phạn. Chỉ thấy Mễ Phạn đang ở bên bờ sông, thả cái đuôi xuống nước, hưng phấn thử câu cá. Khi nghe thấy tiếng kêu, Mễ Phạn cũng rất giật mình. Không phải là Mễ Phạn kêu, vậy thì là ai kêu? Đám chó con nhanh chóng kéo một hình bóng nhỏ màu trắng tới, vẻ mặt chúng nó rất hưng phấn. Trần Lạc cẩn thận nhìn xem, hắn cảm thấy không thể tin nổi. Cái “thứ” mà đám chó con đem về là một “thứ” cả người phủ lông màu trắng, cao hơn 1 mét, có hai cái lỗ tai không ngắn không dài trông rất đáng yêu.

Nó có cái đệm thịt màu hồng hồng, trên mặt có mấy sợi râu giống như mèo con, với cả cái đuôi đầy lông mềm mại. Chủ yếu là do nhìn nó rất giống con người. Điểm khác với Mễ Phạn của nó chính là chân và tay của nó đều là móng vuốt. Những đặc trưng mà nó có đều giống mèo, cộng thêm tiếng kêu của nó nữa, chẳng nhẽ đây là Miêu tinh nhân ư? Nó không đáng yêu được như Mễ Phạn, nhưng mà nó cũng rất cute. Đám chó con thả nó xuống chân Trần Lạc, vẻ mặt của chúng rất kích động. Vẻ mặt của Miêu tinh nhân rất sợ hãi.

“Meo meo meo meo.”

Đúng rồi, điều kiện của tinh cầu này rất phù hợp với điều khiện mà sinh vật có thể sống, thế nên chuyện có sinh vật sống ở đây cũng chẳng có gì lạ cả. Mễ Phạn kinh ngạc chạy tới, nó thử hỏi thăm dò:

"Meo?”

Miêu tinh nhân ngẩn ra, nó giống như tìm được vị cứu tinh của đời mình vậy, liên tục kêu meo meo meo. Miêu tinh nhân lập tức trốn ra sau lưng Mễ Phạn, nó không ngừng run rẩy, Mễ Phạn quay đầu an ủi nó. Trần Lạc thấy vậy thì lập tức dạy dỗ chó con:

“Chó lại đi bắt chuột, tại sao ngươi lại hành động thô lỗ như vậy hả?”

Chó con không hổ danh là con trai nuôi của Trần Lạc, chúng nó lập tức phối hợp với Trần Lạc diễn kịch song hoàng. Nhưng mà không có tác dụng gì cả, rõ ràng Miêu tinh nhân rất sợ chó. Bây giờ chỉ có thể nhờ vào Mễ Phạn nói chuyện với Miêu tinh nhân. Mễ Phạn không ngừng gật đầu:

“Được được, ta sẽ đưa ngươi về nhà.”

Mễ Phạn hưng phấn nói với Trần Lạc:

“Nó nói ở xung quanh đây còn có rất nhiều tộc nhân của nó, một mình nó định chạy tới bên bờ sông chơi, thật không ngờ thật sự có Miêu tinh nhân tồn tại đó. Có khi nào ta chính là đời sau của Miêu tinh nhân hay không?”

Trần Lạc ngẩn người, có khi nài hắn đã tới được hành tinh của mèo trong truyền thuyết không nhỉ? Trần Lạc nói:

“Đi thôi, ta và ngươi cùng nhau đưa nó về nhà.”

Miêu tinh nhân vừa nghe vậy thì trên mặt nó liền mang theo vẻ cảnh giác và sợ hãi nhìn Trần Lạc, giống như nó đang nhìn một tên khốn khiếp xấu xa vậy. Có lẽ là do tiếng kêu của Miêu tinh nhân phát ra khi nãy không chỉ thu hút sự chú ý của mấy người nhóm Trần Lạc, mà nó còn thu hút sự chú ý của cả Miêu tinh nhân ở sâu trong rừng nữa. Hoặc là do tiếng động do nhóm Trần Lạc gây ra đã thu hút sự chú ý, làm cho Miêu tinh nhân cảm nhận được. Một nhóm Miêu tinh nhân xuất hiện, có trên nghìn con cùng xuất hiện 1 lúc. Trong tay bọn nó còn có vũ khí, là cành cây, miếng sắt, tấm gỗ, vân vân.

Nhiều Miêu Tinh nhân cùng xuất hiện 1 lúc như thế này cũng là 1 cảnh tượng rất hùng tráng. Ở phía bên Trần Lạc có rất nhiều người, vậy mà bọn nó vẫn xuất hiện với số lượng lớn như vậy. Cơ bản thì tất cả đám Miêu tinh nhân đều dùng con mắt thù hận mà nhìn Trần Lạc. Thù gì mà hận gì cơ chứ? Trần Lạc lắc lắc đầu, đều là một đám yếu như sên mà thôi. Trần Lạc sẽ không thể nào làm chúng nó bị thương được. Thứ nhất là do Trần Lạc là người từ bên ngoài đi tới, ngang với việc hắn tới đây cướp đi quê hương của bọn nó, nếu như bây giờ hắn còn đánh bọn nó thì thật sự là chẳng còn gì để nói cả. Trần Lạc- người vừa trải qua cảnh bị người khác phá bỏ đi quê hương- tuyệt đối hắn sẽ không trở thành người mà hắn từng nghét bỏ như thế. Ta không muốn cậy mạnh hiếp yếu, đợi tới khi ta thành thần thì ta sẽ chỉ đi bắt nạt những tên có tiền mà thôi. Thứ hai là do nhìn có vẻ Mễ Lạp rất thích bọn nó, đây cũng miễn cưỡng có thể xem như là đồng loại của Mễ Lạp. Miêu tinh nhân đáng yêu biết bao nhiêu, vì sao chúng ta phải bắt nạt chúng nó cơ chứ? Cũng đúng lúc có thể trả con Miêu tinh nhân mà khi nãy bọn hắn bắt nhầm cho bọn nó, Mễ Phạn nghi hoặc hỏi:

"Vì sao các ngươi lại hận thù với bọn ta như vậy cơ chứ?”

Một Miêu tinh nhân nhìn có vẻ lớn tuổi lạnh giọng đáp lời:

“Ngươi là do bị cải tạo rồi hay là do bị bọn hắn tẩy não rồi thế hả? Bọn chúng là những người không ngừng đi bắt những tộc nhân của chúng ta, vậy mà ngươi còn hỏi lí do vì sao chúng ta thù hận bọn hắn hay sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!