Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 834: Chương 834: Không Thể Tha Thứ

Mễ Phạn cẩn thận lắng nghe, đôi mắt màu xanh lam của nó chầm chậm mở to ra, trong mắt nó càng ngày càng bùng cháy lên ngọn lửa phẫn nộ. Mễ Phạn tức giận nói:

"Không thể tha thứ được, thật không ngờ lại có người đối xử với người của Miêu tinh nhân chúng ta như thế. Từ nay về sau các ngươi không cần phải sợ hãi nữa đâu, bởi vì ta đã tới đây rồi. Meo meo giáo, giáo chủ của các ngươi quay lại rồi đây.”

Trần Lạc nhìn nó với ánh mắt bất lực, ngươi còn tự xem mình là tộc nhân của Miêu tinh nhân luôn rồi đó à. Nhưng mà rốt cuộc trên hành tinh này đang sảy ra chuyện gì vậy? Đối với những lời mà Mễ Phạn nói, rõ ràng Miêu tinh nhân không hề tin. Sau khi cứu được người trong tộc về, bọn hắn cũng chẳng định đi đánh nhau với Trần Lạc thêm nữa. Kẻ mạnh nhất trong số chúng nó đại khái chắc cũng chỉ khoảng cấp 6 cấp 7 mà thôi, dựa vào cái gì mà bọn nó có thể khai chiến với Trần Lạc cơ chứ? Trần Lạc đang định hỏi Mễ Phạn xem chuyện gì đang sảy ra thì hắn bỗng cảm ứng được gì đó, quay mặt nhìn về hướng đông.

Một đám bóng dáng đang bay tới đây, là những sinh vật biết bay, hơn nữa ít nhất thực lực của bọn chúng cũng rơi vào tầm khoảng cấp 10? Nói thật lòng, Trần Lạc chỉ muốn yên ổn sinh sống mà thôi, hắn không muốn dính vào bất kì chuyện gì phiền phức hết. Nhưng mà có vẻ lần này hắn muốn trốn cũng trốn không thoát rồi. Một đám giống như người thằn lằn nhanh chóng xuất hiện bên cạnh Trần Lạc. Số lượng của bọn nó không đông lắm, chắc đâu đó cũng khoảng 50 60 tên mà thôi.

Tích Dịch nhân nhìn về bên phía Trần Lạc với ánh mắt kinh ngạc và hoài nghi, số người bên đó quá đông, mà chắc chắn đám người bên đó cũng sẽ không phải là dạng có thực lực yếu đuối như miêu miêu. Một tên Tích dịch nhân dẫn đầu, cơ thể nó nhìn trông rất mạnh mẽ to lớn, nó khách sáo nói vài câu gì đó. Đúng là đàn gẩy tai chó mà, nghe không hiểu. Trần Lạc đi về phía trước, hắn định để Mộng Âm ra giao tiếp với bọn nó một chút. Không phải chỉ có mỗi Mộng âm biết dùng tâm linh giao lưu với các loài khác, nhưng mà Trần Lạc quen để cô làm rồi. Thật không ngờ Tích dịch nhân lại chủ động dùng tâm linh giao lưu trước.

“Chào các ngươi, đây là một trong những tinh cầu lãnh địa của Camas đại nhân, Miêu Miêu ở đây cũng đều là tài sản do Camas đại nhân nuôi dưỡng. Các ngươi là người từ đâu tới đây? Từ trước tới giờ chúng ta chưa từng gặp các ngươi bao giờ, đây không phải là nơi các ngươi nên ở, Camas đại nhân là một vị bán thần vĩ đại đó.”

Một tinh cầu khó khăn lắm mới xuất hiện 1 bán thần cơ mà, sao giờ lại cứ như cải trắng ngoài chợ thế? Nhưng mà người có thể có thực lực biến cả 1 tinh cầu thành lãnh địa của mình thì chuyện hắn ta có thực lực mạnh mẽ cũng là chuyện rất bình thường. Mà cũng có khả năng là do vận may không tốt. Sau một hồi nói chuyện, Trần Lạc biết được rằng hóa ra tinh cầu này được chuyên dùng để nuôi dưỡng Miêu tinh nhân. Ở đây, bọn chúng sẽ giết hết sạch thiên địch của Miêu tinh nhân đi, sau đó lại bỏ vào đây một lượng lớn vật tư và thức ăn, để cho bọn nó sinh sôi nảy ở trong điều kiện không có thiên địch. Bất kể dùng Miêu tinh nhân để làm thức ăn hay để làm thú cưng thì đều có thể bán được chúng với 1 cái giá cao.

Nhưng mà cơ bản thì hầu như Miêu tinh nhân đều được sử dụng làm thức ăn cả, bởi vì thịt của bọn nó ăn rất ngon, đó là một loại nguyên liệu nấu ăn cao cấp. Mà ở đây, Tích dịch nhân giống như là người nuôi mèo vậy, chúng nó để cho Miêu Tinh nhân tự sinh sôi nảy nở, còn bọn nó chỉ phụ trách trông coi khu vực này. Nếu như có kẻ nào đó cố ý tiến vào với mục đích xấu thì bọn chúng sẽ phụ trách chiến đấu. Ở đây thuộc quyền quản lí của 1 tên bán thần, vậy nên cũng chẳng có tên nào không có mắt mà dám tới kiếm chuyện cả.

Cả khu vực này có vài vạn Miêu tinh nhân, ở thời kì hưng thịnh thậm chí còn lên tới con số hơn trăm vạn Miêu tinh nhân. Lúc trước bọn hắn bắt giết quá nhiều, thế nên bây giờ đang ở trong thời kì nghỉ bắt. Chẳng trách khi nãy Mễ Phạn lại tức giận tới như vậy, hóa ra số phận của Miêu Tinh nhân lại thảm thương tới thế. Tới Trần Lạc- người có thể lên cấp thần- còn chẳng dám dắt chó của hắn ra, vậy thì một tên bán thần tính là cái khỉ khô gì? Nhưng mà bây giờ Trần Lạc cũng không muốn kiếm chuyện phiền phức, đợi tới khi nào hắn lên tới cấp thần đi đã rồi tính. Nhưng mà đám Tích dịch nhân lại thích tự mình đi tìm chết:

“Nơi đây không phải là nơi mà các ngươi có thể ở lại đâu.”

Trần Lạc nói với giongi điệu hiền hòa:

“Đợi một thời gian nữa thì chúng ta sẽ rời đi.”

Tích dịch nhân thấy Trần Lạc là người dễ nói chuyện, mà cũng đúng thôi, dù sao uy của bán thần cũng chẳng phải là do bọn hắn nói điêu, thế nên cả đám liền trở nên hung dữ.

“Mau đi đi, các ngươi phải đi ngay bây giờ.”

Vẻ mặt Trần Lạc không có biểu cảm gì cả, ta cũng muốn đi lắm chứ, nhưng mà ta đi đâu bây giờ, chẳng nhẽ ta cứ lang thang mãi trong vũ trụ hay sao? Ta cho ngươi mặt mũi ngươi liền hếch mặt lên trời à? Cơ thể Trần Lạc động đậy, hắn vung một cái tát vào mặt tên Tích dịch nhân đứng đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!