Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 842: Chương 842: Đạo Lý

Hoàng Nghiêu bị dọa cho đần người. Người ta dùng 4 năm thành thần đó, nếu là ngươi thì ngươi có sợ hay không? Nếu không phải vì thế thì kể cả hành tẩu hư không không có cách giải, Hoàng Nghiêu cũng sợ, nhưng mà hắn ta cũng không cần phải ép mình xuống tới mức này. Nếu bây giờ cho hắn ta thêm thời gian, nói không chừng chỉ vài năm nữa, hắn ta liền có thể nắm được pháp tắc thứ hai cũng nên. Miệng Trần Lạc lẩm bẩm:

"Thời Tố, Thời Tố.”

Cuối cùng hắn cũng biết kẻ địch của hắn là ai rồi. Hắn có thể tha cho 3 người đám Xà Mẫu nhưng Thời Tố thì không thể nào. Trần Lạc nói:

"Vì sao hắn ta lại tìm tới ta?”

Đúng ra ban đầu Trần Lạc tưởng Thời Tố tới là do muốn tìm viên tinh thể hệ thời gian của Khương Sơ Tuyết, nhưng mà có vẻ là không phải như thế. Dưới tình huống không thấy Khương Sơ Tuyết đâu, không phải là nên hỏi thăm trước hay sao? Lấy đâu ra đạo lí gì mà vừa xuất hiện đã muốn giết chết ta bao giờ? Rõ ràng mục tiêu của hắn ta là ta chứ không phải là Khương Sơ Tuyết. Rõ ràng ta chưa hề đắc tội với hắn ta bao giờ cả.

Nhất thời Hoàng Nghiêu cảm thấy rất khó xử, tất nhiên là ta biết lí do vì sao, chính là do lời tiên đoán của Tử La Lan, một người hệ nhân quả. Nhưng mà hắn có thể nói việc này ra hay sao? Nếu hắn nói ra ngang với việc hắn kéo Tử La Lan xuống nước theo, trong lúc vô tình đã đắc tội với Tử La Lan. Những người đắc tội với Tử La Lan trước giờ đều không có kết cục tốt đẹp gì hết.

Hoàng Nghiêu cười khổ:

“Người anh em, ngươi đừng làm khó ta nữa, vấn đề này ta biết, ta cũng muốn nói cho ngươi nghe lắm, nhưng mà ta không dám nói. Một khi ta nói ra thì ta sẽ gặp xui xẻo đó. Ngươi có thể tự mình đi hỏi Thời Tố. Nếu như đáp án của ta khiến ngươi không hài lòng thì ngươi có thể đánh ta một trận, ta sẽ không phản kháng đâu.”

Trần Lạc kinh ngạc, hắn nói với giọng hoài nghi:

"Chẳng nhẽ là do có người đứng sau ra lệnh cho Thời Tố ra tay, mà người này ngươi không thể đắc tội ư?”

Hoàng Nghiêu nói:

"Vậy cũng không đúng lắm, là do Thời Tố tự mình làm ra thôi. Cũng có thể nói là sau chuyện này có 1 người thật, người này không có ai dám đắc tội hết, nhưng mà chắc cô ấy không tới mức nhắm vào ngươi đâu.”

Tại sao lại càng nói càng rối vậy. Trần Lạc híp mắt lại, nhìn dáng vẻ của Hoàng Nghiêu trông có vẻ hắn ta thật sự rất sợ hãi, thế nên hắn cũng không truy hỏi thêm nữa. Cứ tìm thấy Thời Tố đã rồi tính, những kẻ dám đắ tội với ta sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu. Trần Lạc bắt đầu chuyển sang hỏi về những vấn đề mà bản thân hắn chưa biết.

“Ta vừa mới lên tới cấp thần, trên cấp thần liệu còn cảnh giới nào nữa hay không?”

Hoàng Nghiêu cười ha ha, đây chính là bước đầu tiên để kéo gần quan hệ đó. Hoàng Nghiêu đặt chân xuống mặt đất, hắn ta lấy ra một cái bàn và đệm ngồi đặt lên mặt đất, sau đó lấy thêm một ít điểm tâm ra và thêm 1 cái bình trông rất đẹp đẽ. Hoàng Nghiêu nhìn bình rượu, trong mắt hắt xẹt qua một tia đau đớn xót của. Hoàng Nghiêu mời gọi:

“Người anh em, nếm thử xem đi, đây chính là myc tửu khó kiếm trong vũ trụ đó.”

Mễ Phạn không cảnh báo gì cả, thế nên Trần Lạc liền yên tâm uống một ngụm. Khi rượu mới vào miệng có một vị chát nhẹ, sau đó là một mùi thơm ngọt không gì tả nổi truyền tới, như ngấm vào cả xương tủy. Trần Lạc cảm thấy cả cơ thể hay lúc này đang như đang lâng lâng. Nhưng đầu óc hắn lại cực kì minh mẫn. Trần Lạc khen ngợi:

“Loại rượu này đúng là chỉ có trên trời mới có nha.”

Hoàng Nghiêu cười ha ha nói:

"Người anh em, một ngụm này chúng ta uống đã đủ để dùng hết cả Miêu tinh mới có thể đổi lấy luôn rồi.”

Hả? Đắt thế ư? Hoàng Nghiêu nói:

“Loại rượu này có thể giúp tăng xác suất lĩnh ngộ đó, cực kì quý giá, thế nên nó tốt cũng là chuyện dĩ nhiên thôi. Người anh em không hiểu lắm về cấp thần, ta có thể nói cho ngươi nghe. Cấp thần chỉ là cái mà chúng ta gọi mà thôi. Những kẻ dưới cấp thần đều nhìn chúng ta như nhìn thần linh, nhưng bản thân chúng ta biết rằng thực ra chúng ta chỉ là những sinh mệnh đỉnh cao nhất ở trong vũ trụ này mà thôi. Trên cấp thần không còn cảnh giới nào nữa cả, ta đã thành thần hơn 3 vạn năm, năm nay ta 35623 tuổi, nhưng mà ta chưa hề nghe nói tới việc có cảnh giới nào trên cấp thần tồn tại.”

Già mà không chết. Hoàng Nghiêu nói:

“Ta nghĩ chắc có lẽ người anh em cũng rất tò mò về thực lực của giữa các cấp thần với nhau. Lí do cấp thần có thể là cấp thần chính là do nó nhận được sự ủng hộ của pháp tắc. Người anh em vừa mới đạt tới cấp thần, có lẽ bây giờ trên người của ngươi cũng chỉ có 1 đạo pháp tắc mà thôi. Nếu như người anh em có thể có một năng lực nào khác, ví dụ như thứ nguyên chi nhận khi nãy mà có thể đạt tới mức nhận được sự ủng hộ từ pháp tắc thì lúc đó ngươi sẽ có đạo pháp tắc thứ hai. Xem xem 1 cấp thần có mạnh tới mức nào thì sẽ nhìn thử xem trên người hắn ta có mấy đạo pháp tắc, đây chính là yếu tố chủ yếu để đánh giá, nhưng mà nó cũng chưa phải là tuyệt đối.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!