Trần Lạc nghe lời hắn ta nói, có chỗ hiểu chỗ không, sau đó hắn lại thấy Hoàng Nghiêu cười híp mắt lại hỏi:
“Trên con đường hành tẩu hư không này người anh em đã đi được bao xa rồi? Có lẽ pháp tắc đã biểu thị qua cho ngươi thấy rồi đó.”
Trần Lạc suy nghĩ một chút, sau đó hắn nói thật:
"Đi được 85% rồi.”
Hoàng Nghiêu bị dọa cho giật mình, mẹ tôi ơi, đây có còn là con người nữa không? Một lúc lâu sau, Hoàng Nghiêu mới giơ ngón cái lên nói:
"Người anh em, ngươi trâu bò thật đấy. Chỉ cần đạt tới 30% trở lên là có thể thành thần rồi, vậy mà người anh em lại trực tiếp lên tới 85% lận.”
Hoàng Nghiêu giải thích:
"Sự lĩnh ngộ khác nhau sẽ nhận được sự cải tạo của pháp tắc khác nhau, có những người chỉ được pháp tắc cải tạo khoảng hơn 10 phút, như này thì có lẽ người anh em chắc đã được pháp tắc cải tạo khoảng nửa tiếng chứ nhỉ. Tính trong cấp thần mà nói, thể hồn của người anh em đã tính là rất mạnh rồi.”
Trần Lạc ngẩn ra, hắn còn tưởng mỗi cấp thần đều được cải tạo hơn nửa tiếng đồng hồ cơ đấy. Hoàng Nghiêu nói với vet đáng tiếc:
"Tiếc thật đấy, người anh em lại không phải loại công kích, ngươi có lĩnh ngộ hành tẩu hư không đỉnh tới mức nào đi chăng nữa thì cũng chẳng cộng thêm chút điểm nào đối với công kích cả.”
Trần Lạc bĩu bĩu môi, không có hành tẩu hư không thì ta có thể thành thần hay sao? Hoàng Nghiêu tiếp tục nói:
"Chuyện lấy số lượng pháp tắc đã được lĩnh ngộ ra để đánh giá thực lực của một cấp thần, đó là tiêu chuẩn chủ yếu, nhưng mà nó không phải là tuyệt đối. Ví dụ như nói ngươi lĩnh ngộ được 2 cái pháp tắc 30%, cộng lại còn chưa bằng 1 đạo pháp tắc 85% của người anh em nữa kìa. Nhưng mà chẳng qua nếu như có 2 đạo pháp tắc đều lĩnh ngộ được 50%, vậy thì người đó sẽ mạnh hơn ngươi rồi. Nếu như lĩnh ngộ được tới đạo pháp tắc thứ hai thì sẽ được cộng thêm 5 vạn năm tuổi thọ. Thường thì những kẻ lĩnh ngộ được 2 đạo pháp tắc sẽ mạnh hơn người chỉ lĩnh ngộ được 1 đạo pháp tắc, không phải ai cũng có thể lĩnh ngộ được tới 85% giống như người anh em đâu.”
Hoàng Nghiêu nói tiếp:
"Bây giờ chúng ta sẽ nói tới làm như nào để lĩnh ngộ được pháp tắc. Mỗi loại thuộc tính đều có một số lượng năng lượng khác nhau. Lấy hệ thổ của ta ra làm ví dụ, có cái giúp tăng sức phòng thủ như Hậu thổ chi lực, có cái để tăng sức công kích như Tiêm thổ chi lực. Cái ta lĩnh ngộ chính là Hậu thổ chi lực, ta dùng Hậu thổ chi lực mà thành thần nên ta tương đối am hiểu và sở trường thông thạo về phòng thủ hơn. Ta cũng biết dùng Tiêm thổ chi lực, nhưng mà nó vẫn chưa đạt tới mức độ có thể thành thần. Nếu như sự lĩnh ngộ của ta về Tiêm thổ chi lực cũng đạt tới mức thành thần, vậy thì lúc đó ta sẽ nhận được đạo pháp tắc thứ hai. Ta kiến nghị người anh em nên tiến vào tầng không gian sâu mà cảm ngộ. Khi ở trong đó, ngươi có thể tìm thấy đủ các loại năng lượng không gian. Ngươi chỉ cần nắm bắt được chúng nó thì sớm muộn gì ngươi cũng có thể lĩnh ngộ ra các loại dị năng không gian khác nhau.”
Hoàng Nghiêu vừa nói, đầu ngón tay hắn vừa xuất hiện một nhúm cát xoay tròn tròn, nhìn nó trông giống như một cái bút vậy. Hoàng Nghiêu nói:
“Để xem liệu ngươi đã nắm chắc được 1 loại năng lực chưa không phải là xem xem ngươi có thể dùng ra được chiêu thức hoa mỹ đẹp mắt như thế nào, mà là xem ngươi làm thế nào để có thể kích phát ra toàn bộ năng lượng của nó, sau đó dùng lượng dị năng ít nhất ra để sử dụng.”
Trần Lạc nhớ lại những lời Eastman từng nói, những công kích hoa mỹ chẳng có tác dụng gì cả, phải xem xem liệu ngươi đánh ra uy lực to lớn tới mức nào, dị năng tiêu hao nhỏ tới đâu. Thế nên hắn có đánh ra thứ nguyên chi nhận hình kiếm hay hình tròn, chuyện đó đều không quan trọng, quan trong nhất đó là liệu chiêu hắn đánh ra có mạnh hay không và mạnh tới đâu. Hóa ra là như vậy. Tầng năng lượng của kiếm hư không và kiếm thứ nguyên là khác nhau. Ở trong tay Trần Lạc, kiếm thứ nguyên mạnh hơn kiếm hư không rất nhiều lần. Nhưng mà khả năng uy lực của chúng nó có lẽ là giống nhau, chẳng qua là do Trần Lạc vẫn chưa nắm được hết mà thôi. Ở trong tầng không gian sâu thì có thể cảm nhận được những năng lực không gian khác nhau ư? Hoàng Nghiêu cười híp mắt lại nói:
“Xem ra ngươi đã có sự lĩnh ngộ của bản thân rồi. Nếu như ngươi không thể nào tiến bộ thêm ở hành tẩu hư không nữa thì hãy thử lĩnh ngộ những pháp tắc khác xem sao.”
Trần Lạc hỏi:
“Liệu có thể có song dị năng thành thần hay không?”
Hoàng Nghiêu gật đầu:
“Có thể, nhưng mà nguyên tố thức tỉnh đầu tiên chính là nguyên tố thân thiết với bản thân nhất. Còn loại thứ hai thì kém hơn 1 chút. Càng thức tỉnh được loại thứ hai sớm thì chứng tỏ người đó càng có thiên phú cao.”
Quả nhiên, khi thức tỉnh song dị năng sớm thì sẽ có rất nhiều điều có lợi, mặc dù lượng tinh thể cần cho nó cũng lớn hơn. Trần Lạc híp mắt lại nói:
“Thời Tố thì sao, bây giờ hắn ta lĩnh ngộ được mấy đạo pháp tắc rồi?”