Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 845: Chương 845: Tám Đạo Pháp Tắc

Nếu như Trần Lạc vẫn còn là cấp vương, Hồng Đăng liền có thể kéo Trần Lạc vào trong huyễn cảnh một khoảng thời gian ngắn, lúc đó hắn có bị đánh có khi hắn cũng không biết. Hoàng Nghiêu cười nói:

"Loại thứ hai thì ngươi cũng không cần lo lắng quá đâu, thể hồn của cấp thần rất mạnh mẽ đó, thế nên rất khó để có thể đánh chết được ngươi. Một khi khống chế tinh thần kết thúc thì ngươi cứ chạy ngay đi là được. Trận tử chiến của Oboone với một tên cấp thần nào đó mà ngươi biết kia, không biết hai người đó đã đánh nhau bao lâu, ít nhất thì bọn hắn cũng phải đánh nhau vài ngày mới có thể quyết định được thắng thua. Muốn đánh chết 1 cấp thần trong vài chiêu thì đó là chuyện không thể nào đâu, pháp tắc sẽ bảo vệ cho ngươi.”

Sắc mặt Trần Lạc trầm xuống, vẫn có 1 tia hy vọng có thể đánh chết ta kìa, việc này quá nguy hiểm. Một người có sở trường là công kích như Eastman mà muốn đánh chết 1 người cấp thần còn mất những vài ngày, vậy thì đối với loại phế vật như ta mà nói, muốn giết một tên cấp thần thì làm như nào??? Quả nhiên lúc nãy tên Hoàng Nghiêu này giả bộ. Hoàng Nghiêu nói:

"Loại thứ hai thì ngươi có thể tạo ra một cái mũ giáp chuyên phòng với hệ tinh thần. Như này thì khó có thể nói hệ tinh thần sẽ không tạo ra bất kì hiệu quả gì đối với ngươi, nhưng ít nhất thì đối phương sẽ không thể đột nhiên đánh lén ngươi được.”

Hoàng Nghiêu lại giải thích thêm cho Trần Lạc hiểu về tình hình bên trong vũ trụ. Hoàng Nghiêu cảm thán nói:

“Có vài cấp thần có lưch lực cao nhất, bọn họ đều là kiểu 1 là nắm trong tay 6 đạo pháp tắc cùng hệ, hoặc là nắm trong tay song dị năng tổng cộng 8 đạo pháp tắc. Với loại người chỉ nắm 1 đạo pháp tắc trong tay như chúng ta không thể nào so sánh với họ được đâu.”

Trần Lạc âm thầm cau mày, 8 đạo pháp tắc luôn à, trâu bò tới vậy luôn sao? Hoàng Nghiêu nói với vẻ thâm sâu:

“Nếu như có được đạo pháp tắc đặc thù trong tay thì lúc đó sẽ không cần quan tâm bản thân có mấy đạo pháp tắc nữa, mà đạo pháp tắc đặc thù nhất hiện nay đang tồn tại chính là pháp tắc nhân quả. Chỉ cần ngươi đắc tội với cô ấy, vậy thì ngươi sẽ phải nhận sự trừng phạt từ nhân quả cõi u minh, kết cục của ngươi sẽ rất khó coi. Sau khi chết, những người đó còn có thể luân hồi trùng sinh, thật sự không có cách nào giải quyết được. Nhưng mà nếu như ngươi không đắc tội với cô ấy, thì cô ấy cũng chẳng thể nào làm gì được ngươi cả. Cứ trốn đi là được, thể chất của cô ấy cũng chỉ là cấp vương mà thôi, nếu như ngươi cố ý muốn trốn thì cô ấy cũng chẳng đuổi kịp ngươi nổi đâu.”

Nhân quả luân hồi ư? Sao mà nghe có vẻ hơi giống Mễ Phạn thế? Trần Lạc cẩn thận suy nghĩ, hình như cô ấy còn kém hơn Mễ Phạn rất nhiều. Nếu như Mễ Phạn muốn ngươi gặp xui xẻo, ngươi có trốn cũng không trốn thoát. Chỉ là do trước mắt năng lực của Mễ Phạn vẫn còn quá yếu, thế nên sẽ không có tác dụng rõ ràng ở trên cấp thần. Hoàng Nghiêu đau khổ lấy một tấm thẻ màu tím từ trong không gian ra.

"Bên trong tấm thẻ này có 280 vạn tử tinh, coi như cái này tính là quà xin lỗi ta đưa cho người anh em đi. Ầy, ta có nhà to cơ nghiệp to, kiếm được ra cũng không nhiều mà tiêu đi cũng không ít nha.”

Sắc mặt Trần Lạc vô thức trầm xuống, có chút tiền này thôi á? Hai trăm tám mươi vạn? Khi ta trùng sinh bắt đầu lập nghiệp là ta có tận 1 tỉ đó. Nhưng mà nếu như lấy con số này ra quy đổi một chút, tính ra cũng ngang với 280 con Miêu nhĩ nương cực phẩm, vậy thì con số này cũng không tính là nhỏ rồi. Hơn nữa Hoàng Nghiêu đã nói từ đầu, hắn ta và Xà Miêu, Lôi Khiếu là ba tên quỷ nghèo. Đúng là nghèo thật đấy. Thôi bỏ đi, xem thái độ của Hoàng Nghiêu cũng tính là chân thành, hơn nữa hắn ta còn nói cho ta nhiều thông tin như vậy, vậy thì ta cũng miễn cưỡng tiếp nhận vậy. Trần Lạc giả bộ từ chối 1 2 câu, Hoàng Nghiêu vẫn cố nhét cho Trần Lạc.

"Người anh em, nếu như ngươi không nhận thì tâm trạng ta sẽ cứ mãi thấp thỏm không yên mất. Chúng ta cũng coi như là không đánh không quen biết, từ sau nếu có việc gì thì cứ việc tìm tới ta nhé. Ta sẽ bắt tên Camas kia gom đủ 50 vạn tử tinh giao cho ngươi, dù sao thì tài sản mà hắn ta có là ban nhiêu ta cũng biết chút chút, có muốn hắn ta lấy ra được nhiều tiêng hơn thì hắn ta cũng chẳng kiếm ra nổi.”

Ba trăm ba mươi vạn à? Đây mới là số tiền đủ để mua 1/3 bộ giáp mà thôi. Trần Lạc bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, hắn hỏi:

"Đúng rồi, tinh thể cấp thần có đáng tiền không?”

Hoàng Nghiêu suy nghĩ đôi chút, không có gì bất ngờ cả, ở chỗ Trần Lạc đang có 2 viên tinh thể cấp thần. Hắn đáp:

“Giá trị của tinh thể cấp thần không nằm ở năng lượng bên trong nó, mà là nó nằm ở sự lĩnh ngộ còn sót lại của cấp thần đối với pháp tắc. Cái này bất kể là đối với bán thần hay là cấp thần thì đều có tác dụng cả, nhưng mà nó chỉ giới hạn với cùng hệ mà thôi. Nếu một bán thần vó được nó, thì tên đó có thể nói rằng sẽ lên được cấp thần một cách tương đối dễ dàng. Nhưng mà đây cũng chỉ là tương đối mà thôi, còn có lĩnh ngộ được hay không thì còn phải xem ngộ tính của ngươi ra sao nữa. Giá trị của tinh thể cấp thần có chênh lệch nhau rất lớn. Giống như loại của người anh em đã lĩnh ngộ được hành tẩu hư không tới 85%, vậy thì giá trị của nó sẽ rất lớn. Còn nếu như là một viên tinh thể với lĩnh ngộ khoảng 30% thì giá trị của nó sẽ thấp hơn rất nhiều.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!