Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 846: Chương 846: Đáp Trả Gấp Đôi

Trần Lạc gật đầu bày tỏ bản thân đã hiểu rồi. Tất nhiên là hắn sẽ không bán tinh thể cấp thần đi rồi, hắn còn cần giữ đó cho chị Hải Cơ dùng nữa mà. Hoàng Nghiêu bắt đầu thu dọn đồ đạc:

“Người anh em mới đặt chân tới cấp thần, vẫn là nên mài dũa bản thân một chút đi thì tốt hơn. Ta đi trước đây, ta cũng cho ngươi coi bản đồ vũ trụ rồi, vị trí của ngươi đang ở đâu ta cũng đánh dấu cả rồi đó.”

Kể cả vị trí nhà của Thời Tố ở đâu, Hoàng Nghiêu cũng chỉ luôn rồi. Nếu Trần Lạc muốn thì hắn có thể tìm ra một cách dễ dàng. Trần Lạc ồ một tiếng, hai mắt hắn nhìn chằm chằm không chớp bình rượu trong tay Hoàng Nghiêu. Thơm thật đấy, nghe khi nãy Hoàng Nghiêu nói rượu này còn có thể giúp tăng khả năng lĩnh ngộ. Đúng là ngàn vàng khó kiếm mà. Vẻ mặt Hoàng Nghiêu cứng đờ lại. Những thứ khác có cho đi thì cho, hắn cũng không cảm thấy tiếc nuối gì nhiều, nhưng bình rượu này là thứ mà hắn cất giấu rất kỹ đó. Giá trị của cả bình rượu này chắc chắn không thấp hơn giá của bộ giáp kia chút nào cả. Nếu là hai người Xà Mẫu và Lôi Khiếu ở đây, đừng nói tới chuyện sẽ cho hai bọn hắn uống, tới nhìn thôi Hoàng Nghiêu cũng sẽ không cho nhìn lấy 1 cái. Mà bây giờ bình rượu này vẫn còn hơn nửa bình lận. Trần Lạc xua xua tay:

"Lao huynh đừng hiểu nhầm, ta cũng không nói là ta muốn lấy nó mà.”

Ngươi không nói, nhưng ánh mắt của ngươi có chịu rời đi đâu. Vẻ mặt Hoàng Nghiêu đấu tranh kịch liệt, sau đó hắn thở dài môth hơi. Hắn lấy ra từ trong không trung 1 cái bình khác, sau đó hắn đổ một chút rượu ra. Còn lai nửa bình rượu, hắn đưa cho Trần Lạc, còn bản thân thì giữ lại ¼.

“Ầy, tại nhìn người anh em thấy thân thiết đó. Nếu người anh em đã thích thì ta sẽ tặng cho ngươi.”

Trần Lạc giơ tay nhận rồi nói:

“Cảm ơn lão huynh nhiều lắm, sau này ta nhất định đáp trả gấp đôi.”

Vẻ mặt Hoàng Nghiêu cười tươi rói, có câu nói này của Trần Lạc là đủ lắm rồi, dựa vào tiềm năng mà Trần Lạc có, đây cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Hoàng Nghiêu càng nhìn càng cảm thấy hài lòng, hắn nói:

"Người anh em đã có hôn phối chưa? Ta có một cô con gái, năm nay đã thành niên, là đệ nhất mỹ nữ trong tộc của ta. Nếu người anh em gật đầu thì ta sẽ quay về sắp xếp hôn sự cho các ngươi.”

Hả? Trần Lạc ngu người, hắn nhìn khuôn mặt dữ tợn, cái đầu trọc và thân hình đầy nếp nhăn của Hoàng Nghiêu. Không biết đây lầ chủng tộc gì nữa. Trần Lạc tự tưởng tượng ra dáng vẻ của con gái hắn ta, một người trông giống như Như Hoa quay đầu lại cười yêu kiều với hắn. Mới tưởng tượng thôi mà Trần Lạc đã muốn nôn rồi, hắn vội vàng cười khách khí đáp:

“Không cần đâu, không cần đâu.”

Hoàng Nghiêu thầm thấy đáng tiếc trong lòng, ta còn chưa chê tên tiểu tử nhà ngươi có dáng vẻ xấu xí kia kìa. Sau khi đền bù cho Trần Lạc không ít đồ, Hoàng Nghiêu vui vẻ rời đi. Hắn không chỉ hóa giải được ân oán mà còn kết bạn được với Trần Lạc. Qua khoảng 1 vạn năm nữa, với thiên phú của Trần Lạc thì chuyện hắn có thể lĩnh ngộ thêm được 2 3 đạo pháp tắc là chuyênh hoàn toàn không thành vấn đề. Sau này hắn nhất định sẽ trở thành kẻ mạnh nhất trong số cấp thần. Nếu đổi lại là người khác thì còn có xác suất chết yểu, chứ như Trần Lạc thì cũng khó lắm. Trần Lạc dùng hành tẩu hư không quay về chỗ của Mễ Phạn. Trần Lạc nhìn phù văn trên người Mễ Phạn, hắn cau mày nói:

“Mễ Phạn, tốt nhất ngươi đừng để cho người khác nhìn thấy phù văn trên người ngươi thì hơn.”

Nếu như người khác biết được Mễ Phạn là hệ vận mệnh, vậy thì sẽ phiền phức to. Mễ Phạn tùy ý cười đáp:

“Khi nào có thể cho người khác trông thấy, khi nào thì nên giấu đi, trong lòng ta tự có tính toán.”

Mễ Phạn nói xong thì phù văn trên người nó liền biến mất. Phù văn của pháp tắc là thứ có thể giấu đi được đó. Trần Lạc trầm giọng ừm một tiếng, chắc chắn hắn sẽ phải đi tìm Thời Tố. Nhưng mà bây giờ ta cũng không giết nổi hắn ta, nhiều nhất thì ta chỉ có thể cho hắn ta vài vạn cái bại tai, nhưng mà ta đánh khồn chết nổi hắn. Bây giờ ta vẫn đang có điểm yếu, trước hết phải tìm vài bộ giáp về đã, chia nhau mỗi người 1 bộ. Ít nhất thì cũng phải có mũ giáp để đề phòng hệ tinh thần chứ đúng không?

Nhưng mà bây giờ ta không có tiền a, Hoàng Nghiêu quá nghèo. Chẳng nhẽ bây giờ ta lại sử dụng hành tẩu hư không đi giao hàng hoặc là giao đồ ăn kiếm tiền ư? Trần Lạc phì một tiếng. Chuyện làm tay đánh cho người ta thì càng khỏi cần nói tới đi. Ta vất vả lắm mới tới được cấp thần, vậy mà bây giờ phải đi nhìn sắc mặt người ta ư? Mặc dù ta không phải là người mạnh nhất, nhưng mà ta là người giỏi chạy nhất kia mà? Kể cả ta có dành dụm 1000 năm thì ta cũng chẳng để dành nổi tiền để mua 1 bộ giáp. Hết cách rồi, ta chỉ đành lấy món nghề trộm cắp ra thôi. Mễ Phạn hét lên:

“Lâu lắm rồi ngươi chưa mua quần áo mới cho ta rồi đó. Trước đây là do không có điều kiện mua, bây giờ có rồi đó. Trần Lạc, ngươi mau đưa ta đi, ta muốn ăn thử đủ các loại mỹ thực của các chủng tộc khác nhau.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!