Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 848: Chương 848: Hoàn Cảnh Ác Liệt

Trên tấm poster tuyên truyền còn có một cái Mũ giáp màu bạc, tác dụng của nó là dùng để phòng ngự tấn công tinh thần.

Quá trùng hợp.

Đúng là thứ Trần Lạc đang rất cần.

Cái mũ giáp này chỉ là vật phẩm xếp thứ ba.

Xếp thứ hai là một cái đĩa bay, nhìn có vẻ rất đắt đỏ, nhưng Trần Lạc không thấy thích cho lắm.

Xếp thứ nhất là một viên trái cây màu đỏ rực, trên giới thiệu ghi là nếu dùng lần đầu tiên thì có thể gia tăng một vạn năm tuổi thọ.

Viên trái cây này có giá trị cao nhất, nhưng không thấy đánh dấu có mang ra đấu giá.

Bán thần mới có tuổi thọ ba nghìn năm thôi.

Nếu như cấp thần không có phép tắc thì cũng có thể sống được một vạn năm.

Không chỉ có bán thần, ngay cả cấp thần, đặc biệt là cấp thần sắp tận số, thì viên trái cây này cũng có lực hấp dẫn trí mạng, có ai ngại sống lâu quá đâu?

Trần Lạc nhấn chuông báo, hỏi:

"Những vật phẩm này đã chuyển đến hết rồi à?"

Nhân viên phục vụ mỉm cười nói:

"Tôi không biết, thưa quý khách, ngày kia mới bắt đầu cử hành đấu giá, các vật phẩm chắc đang trên đường vận chuyển."

Trần Lạc gật đầu.

Trần Lạc nhìn mấy thứ này trong lòng xao động không thôi, nếu vật phẩm đã ở trên tinh cầu này rồi thì tối này hắn có thể đi ăn trộm luôn.

Trần Lạc bế Mễ Phạn đã no đến mức không bò nổi lên:

"Đi thôi, ta đưa ngươi đi thuê phòng nào."

Cũng may Triệu Tử Ý không đến đây, nếu không Trần Lạc chỉ còn nước ở lại rửa bát.

Nhìn đám người Trần Lạc rời khỏi đây, nhân viên phục vụ run rẩy khóe miệng.

Một bữa cơm ăn hết năm mươi ba vạn Tử Tinh, cho dù cô đã làm ở đây lâu rồi cũng chưa gặp được ai ăn nhiều thế cả, cô cũng từng tiếp đón những người cấp thần, nhưng bọn họ cùng lắm chỉ ăn hết mười mấy vạn Tử Tinh.

Cái gì đắt thì gọi cái đó.

Dịch Hiberdo một vạn Tử Tinh một ống, chỉ riêng Miêu Nhĩ Nương kia đã một mình chơi ba ống.

Ngươi còn thiếu Miêu Nhĩ Nương không? Ta cũng làm được.

Đến tầng khách sạn tiếp theo, Trần Lạc tiêu tốn mười vạn Tử Tinh để thuê một gian phòng đắt nhất.

Nếu bày ra thân phận cấp thần thì có thể được giảm giá một nửa.

Ta thiếu năm vạn Tử Tinh đó sao?

Một gian phòng có nhiều phòng riêng bên trong, đủ cho mọi người ở lại.

Trong không gian mây tía mịt mờ, mọi người ở trong phòng ngâm suối nước nóng.

Trần Lạc rên một tiếng, sao lại thoải mái như thế này.

Không biết bên trong này bỏ thêm cái gì, nhưng nhiệt lượng cuồn cuộn chảy vào trong thân thể, một một đoạn xương cốt đều phát ra âm thanh thoải mái.

Trở nên mạnh hơn chẳng phải để được hưởng thụ sinh hoạt thoải mái hơn hay sao?

Hoàn cảnh sung sướng khiến Trần Lạc cảm thấy sinh hoạt của mình đúng là như thần tiên.

Có tiền thật là tốt, nếu không có tiền chỉ có thể trốn trong tinh cầu hẻo lánh để làm cu li.

Trần Lạc phát sầu, một buổi trưa đã tiêu mất một trăm vạn Tử Tinh, cứ như vậy thì chỉ cần ba ngày là xài hết tiền, về sau sẽ không được hưởng thụ cuộc sống thoải mái như vậy nữa.

Như vậy thì sao mà được?

Ngày hôm sau, Trần Lạc lại tiêu hai mươi vạn Tử Tinh để mua một chiếc siêu xe thể thao màu tím, vận tốc cực hạn có thể đạt tới một nghìn vạn km mỗi giờ.

Còn có thể bay trong hoàn cảnh vũ trụ ác liệt.

Trần Lạc không cần thứ này, nhưng hắn cảm thấy nó rất ngàu, ngày thường để cho Mễ Lạp Mễ Linh bọn họ dùng đi lại cũng được.

Tiếp theo, hắn lại bắt đầu trải nghiệm các phương tiện giải trí.

Thời gian nháy mắt trôi qua, hai ngày sau đã đến thời gian bắt đầu buổi đấu giá.

Trong hai ngày này, Trần Lạc cũng không rảnh rỗi, hắn đã lên kế hoạch để đi ăn trộm độ vật của người khác.

Đám Mễ Phạn ở lại trong không gian dị năng của Trần Lạc để tránh bị người khác phát hiện, đến lúc chạy trốn không thuận lợi.

Từ trong phòng vệ sinh của một trung tâm mua sắm, có một người đàn ông diện mạo bình thường đi ra ngoài.

Trần Lạc rất hài lòng tướng mạo hiện tại của mình, từ giờ trở đi hãy gọi ta là Vưu Lý.

Đây là một cái tên rất phổ thông trong tinh tế.

Trần Lạc thành thơi đi tới một cánh cửa màu vàng được xây dựng theo hình vòng tròn, lại bị một đám bảo vệ gác cổng ngăn lại.

Một bảo vệ gác cổng khách sáo nói:

"Xin chào, mời đưa chứng minh tài sản hoặc là giấy tờ khác để chứng minh thân phận."

Không có tiền không có địa vị thì ngươi vào làm gì?

Trần Lạc móc ra tấm thẻ còn lại một trăm sáu mươi vạn Tử Tinh, loại thẻ này không có chữ ký, Hoàng Nghiêu bảo Trần Lạc cứ yên tâm mà dùng.

Sau khi kiểm tra xong, một người thủ vệ cung kính nói:

"Xin mời, ngài có thể đi vào."

Nghĩ đến cái gì đó, Trần Lạc lại lấy tấm thẻ của Eastman ra, trong thẻ này còn lại bao nhiêu tiền?

Trần Lạc liếc mắt nhìn một cái, sau đó không nhịn được giật giật khóe miệng, âm 8596 Tử Tinh.

Không còn một xu, thậm chí còn bị âm tiền.

Tình huống như vậy cũng là chuyện bình thường, cứ mười năm mỗi tấm thẻ sẽ bị tự động trừ một vạn Tử Tinh để làm phí quản lý.

Chậc, đúng là quỷ nghèo.

Lẽ ra ta không nên ôm bất kỳ hy vọng nào đối với loại đỗ nghèo khỉ như ngươi, ngay cả Oboone cũng có áo giáp, mà ngươi lại không có, từ lúc ấy ta nên biết được điều này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!