Trần Lạc đi vào trong hội trường đấu giá, trong hội trường đấu giá không có khu vực chung, chỉ có từng cái phòng riêng có kích thước to nhỏ không giống nhau, có khoảng hơn một nghìn phòng riêng.
Cho dù là cấp vương cũng có thính lực cực tốt, cho nên chỉ cần người điều hành buổi đấu giá nói to một chút thì không có ai là không thể nghe thấy được.
Trần Lạc đi vào trong một phòng ở lầu hai phía đông, lẳng lặng ngồi trong đó chờ buổi đấu giá bắt đầu.
Nếu như có một ít đồ vật thích hợp, Trần Lạc có thể tiêu tiền để mua.
Nếu đồ vật có giá trị cao, Trần Lạc cũng không muốn ăn trộm, nhưng mà ta không có tiền.
Cho nên chỉ có thể dựa vào ăn trộm ăn cắp để dùng đồ tốt thôi.
Đây có thể coi như một buổi đấu giá tương đối cao cấp, những người tới nơi này hầu hết là những cường giả đang nhắm đến viên trái cây màu đỏ có thể gia tăng một vạn năm tuổi thọ kia.
Không bao lâu sau, toàn bộ ánh đèn trong phòng đấu giá tối sầm xuống, ánh đèn tập trong lên sân khấu, buổi đấu giá đã bắt đầu rồi.
Một mỹ nữ có đuôi rắn đứng trên sân khấu ở trung tâm.
"Vật đấu giá đầu tiên, hy vọng có thể khiến các vị khách quý thích thú."
Một cô gái bị vòng sắt trói tay lại, khuôn mặt rất xinh đẹp, trên đầu có một đóa hoa bị mang lên trên sân khấu.
Trần Lạc xoa cằm, đây là Hoa tiên tử à?
Cái vòng tay trên tay cô ta hình như là vật phẩm để giam giữ.
Người chủ trì lớn tiếng cổ động:
"Đây là Hoa tiên tử của tộc Dora, hơn nữa thực lực của cô ta đã đạt tới cấp đề, mọi người đều biết tộc Dora có đặc tính có thể kéo dài thanh xuân, vĩnh viễn không già đi, cộng thêm thực lực cấp đế của cô ta thì có thể bảo trì được khuôn mặt xinh đẹp này trong vòng hai nghìn năm."
Trong tay người chủ trì xuất hiện một cái roi, cô ta quật bốp một cái lên trên lưng Hoa tiên tử, Hoa tiên tử lộ ra vẻ mặt đau đớn, nhưng lại không hề kêu lên một tiếng.
Trần Lạc có thể ngửi thấy rõ từng đợt hương hoa chảy ra từ trên người Hoa tiên tử.
Giọng nói của người chủ trì càng thêm hưng phấn:
"Các vị khách quý mua cô ta về cũng không cần lo lắng đến vấn đề cô ta có phản bội hay không, bởi vì tộc nhân của cô ta đang bị người rao bán giam giữ trong tay, nếu cô ta có can đảm phản bội thì chính là tội nhân của toàn tộc."
"Tôi nói như thế, có phải đã khiến một số vị khách quý càng thêm hưng phấn rồi hay không?"
Từng đợt tiếng cười khe khẽ truyền ra từ trong các phòng riêng.
Hoa tiên tử khuất nhục cúi đầu xuống.
Trần Lạc mặt không biểu cảm, đây là nỗi bi ai của kẻ yếu sao?
Người chủ trì nói:
"Giá khởi đầu mười vạn Tử Tinh, đây không phải là hạng Miêu Nhĩ Nương có thể sánh được, bởi vì bản thân cô ta đã có thực lực cấp đế rồi."
Giá khởi đầu bị người khác nâng lên, cuối cùng Hoa tiên tử này bị người khác dùng ba mươi tám vạn Tử Tinh mua đi rồi.
Trần Lạc không mua, mua cô ta làm cái gì?
Hắn có tà tâm cũng không dám có tặc găn.
Trên đời này có rất nhiều người đáng thương, ta phải đến cứu hết sao?
Xin lỗi, ta cũng không phải là người tốt gì cả.
Vật đấu giá thứ hai có giá trị thấp hơn nhiều, chỉ là một chuỗi vòng cổ ngọc trai đen, chỉ được cái đẹp mã.
Vật đấu giá thứ ba làm cho Trần Lạc sáng mắt lên.
"Vật phẩm thứ ba là một gốc cây Thăng Hoa Thảo cấp đế, sau khi dùng có thể trực tiếp có được tiềm chất của cấp đề, các vị ở đây xin đừng bỏ lớn, cho dù bản thân các vị khách quý không cần dùng đến thì có thể cho người thân hoặc là thuộc hạ của mình sử dụng."
"Giá khởi điểm ba mươi vạn Tử Tinh."
…
Hoa tiên tử dung mạo xinh đẹp lại có thực lực cấp đế chỉ cần ba mươi tám vạn Tử Tinh, cây Thăng Hoa Thảo này lại trực tiếp khởi điểm từ ba mươi vạn Tử Tinh.
Một nô lệ bình thường chỉ cần một vạn Tử Tinh là có thể mua được.
Một người cấp đế, có kiếm cả đời cũng không dư ra được ba mươi vạn Tử Tinh.
Nhưng cũng giống như người chủ trì nói, phải xem xem cái này để cho ai dùng.
Cấp thần có luyến tiếc đưa Thăng Hoa Thảo cho người thân của mình sử dụng không?
Đối với Trần Lạc mà nói, nếu là đưa cho người thân sử dụng, thì đừng nói là ba mươi vạn, cho dù là ba nghìn vạn thì Trần Lạc cũng bỏ ra được.
"Ba mươi vạn."
"Ba mươi hai vạn."
"Ba mươi lăm vạn."
Trần Lạc nheo mắt lại, e rằng cái giá cuối cùng của cây Thăng Hoa Thảo này cũng phải từ năm mươi vạn trở lên, đắt quá.
Cái này Mễ Linh Mễ Lạp không cần dùng, bọn họ đã là cấp đế hết rồi, còn dùng để làm gì?
Pháp Vương cũng không cần, nhưng vợ của Pháp Vương thì có thể dùng, các con chó con sau này cũng có thể phải cần đến.
Nhưng Trần Lạc muốn để cho Mã Ngọc dùng gốc cây Thăng Hoa Thảo này.
Mã Ngọc thăng cấp đến bậc tám rồi không thể tăng lên được nữa, Tô Đại Trụ không nói gì, nhưng Trần Lạc biết trong lòng hắn rất nóng vội.