Một lần ta canh giữ cũng chỉ kiếm được một trăm nghìn Tử Tĩnh, đối phươn chỉ có vài thủ đoạn trẻ con này mà cũng muốn kiếm mấy chục triệu sao?
Một trăm nghìn nghe có vẻ nhiều nhưng nếu một năm làm cả chục lần thì được hơn một triệu.
Mặc dù mức độ buổi đấu giá này không phải cao lắm nhưng cũng là hai ba năm mới tổ chức một lần.
Không thể chấp nhận việc người khác kiếm được nhiều như vậy trong cùng một lúc.
Vẻ mặt ông lão nghiêm túc, trong lòng nở một nụ cười lạnh lùng, chu quả không có cách nào nhét vào trong không gian, ta xem ngươi giấu như thế nào.
Ngoại trừ bên trong hộp, những nơi khác cũng không có điểm mù giám sát, phòng đầu giá trước đó cũng đã bị phong tỏa.
Nhất định có thể tìm được chu quả.
Chẳng mấy chốc, có bốn người bảo vệ nắm một sinh vật lông bạc giống một con chó cái đi đến phòng riêng của Trần Lạc.
Bảo vệ nói:
“Quý khách, quý khách có thể vui lòng đứng dậy và quay một vòng được không?”
Trần Lạc ồ một tiếng, sau đó đứng dậy, chu quả có kích thước bằng bốn quả táo, rất lớn, không thể giấu được trên người mà không bị phát hiện.
Chỉ vì dị năng không gian của người khác không thể chứa sinh vật sống, không có nghĩa là ta không thể.
Đừng đánh giá ta theo tiêu chuẩn tầm thường!
…
Trần Lạc quay người một vòng, nhưng trên người không có gì cả.
Một người bảo vệ thậm chí còn cẩn thận kiểm tra phòng một chút, nhưng cũng không tìm được cái gì, đành lịch sự xin lỗi rồi đi ra ngoài.
Sắc mặt của ông lão ngày càng trở nên khó coi, cuối cùng là tái nhợt cả khuôn mặt.
Cũng không có khả năng ăn hết chu quả được, trong phòng sẽ tràn ngập hương thơm, nhất định có mùi.
Ông lão nghiến răng nghiến lợi nói:
“Tiếp tục tìm kiếm.”
Cấp Thần Zamos này cũng đích thân tham gia tìm kiếm, nhưng chỉ có quỷ mới may ra tìm thấy được.
Zamos bị làm cho kinh ngạc.
Mẹ nó, đúng là lợi hại.
Ta vất vả từ lúc vận chuyển đến lúc đấu giá, vẫn luôn canh gác bên cạnh, mỗi lần chỉ kiếm được một trăm nghìn, vậy mà tên trộm này chỉ cần tùy tiện ra tay đã có thể kiếm được ít nhất 50 triệu.
Zamos cảm thấy cực kỳ đau lòng.
Thần so với Thần, đúng là tức chết Thần.
Lúc này, những cấp Thần khác đến tham gia cũng có cảm xúc lẫn lộn, rốt cuộc là làm như thế nào mà lấy được?
Có thể làm được chuyện này dưới sự chứng kiến của nhiều người như vậy, là bóng đen hắc ám hay là dịch chuyển không gian?
Nhưng lưu tỉnh() có thể ngăn cách dị năng.
()Lưu tỉnh: sao băng.
()Lưu tỉnh: sao băng.
Cho dù có bị trộm đi thì làm sao mà giấu được?
Một giờ sau, phía ban tổ chức hoàn toàn bỏ cuộc.
Nếu như có thể tìm ra được hung thủ, cho dù bản thân bọn họ không bắt được, cũng có thể gọi người bảo vệ hành tinh này đến.
Hành tinh vui vẻ này là nơi tiêu tiền nổi tiếng nhất vũ trụ, nhưng mà bọn họ lại phải đóng thuế rồi.
Bây giờ bọn họ không còn năng lượng, cũng chắc chắn không còn thực lực để cưỡng ép giam giữ tất cả các vị khách ở lại đây.
Có cấp Thần nói:
“Thật là xui xẻo, đi thôi.”
Lại có một cấp Thần gầm lên:
“Ta không cam tâm, ta không cam tâm, hịu nhượng bộ, ta đã vất vả cực khổ, bớt ăn bớt mặc mới tiết kiệm được năm mươi nghìn năm tiền, một Tử Tĩnh cũng không dám phung phí, thậm chí còn mượn đi mượn một chút từ một người bạn, chỉ vì chu quả này.”
“Đại nạn(
) của ta sắp đến rồi, nếu không có chu quả này, ta nhất định sẽ phải chết, ta không quan tâm, phải tìm lại bằng được cho ta một chu quả khác.”
()Ý muốn nói đến số phải chết.
()Ý muốn nói đến số phải chết.
“Rầm” một tiếng, phòng riêng mà cấp Thần này đang ở trực tiếp bị lôi điện trên người hắn đập tan, lộ ra một thân hình già nua.
Trần Lạc tim đập thình thịch, chẳng lẽ tuổi thọ đến rồi sao?
Vẫn là một cấp Thần hệ Lôi.
Tích lũy năm nghìn năm tiền?
Cái này giá là bao nhiêu?
Giá khởi điểm của chu quả chưa kịp nói, đã bị Trần Lạc lấy đi, dù thế nào cũng sẽ không thấp dưới 30 triệu.
Giá giao dịch thực tế cuối cùng sẽ không dưới 40 triệu đồng.
Cấp Thần này chắc chắn đã mang theo một số tiền lớn đến để mua loại chu quả này.
Tuổi già cũng không ảnh hưởng tới thực lực của cấp Thần phải không?
Trong đầu Trần Lạc lập tức nảy ra một ý tưởng, nếu như có thể giết được lão già này, không chỉ có được một khoản tiền lớn mà còn có được một tinh thể cấp Thần.
Còn về việc không oán không hận?
Eastman đã dạy cho Trần Lạc một bài học, vì quyền lực, có thể không từ bất kỳ thủ đoạn nào, cái gì gọi là tôn nghiêm, cái gì gọi là lòng tự trọng, đều không đáng nhắc tới.
Trần Lạc đã thăng cấp lên cấp Thần, tất cả là do toàn bộ tài nguyên đều sử dụng lên bản thân mới có thể đạt được như vậy.
Pháp Vương, Mễ Lạp, bọn họ vẫn còn chưa đạt được.
Trần Lạc không ra tay, chẳng lẽ là dựa vào nỗ lực của bọn họ?
Hoa Tiên Tử cũng không đắc tội ai, chẳng phải vẫn bị bán làm nô lệ sao?
Bản chất quy luật của vũ trụ này chính là cướp đoạt.
Ánh mắt Trần Lạc lóe lên, cho dù cấp Thần hệ Lôi này đã già, nhưng sợ là ta cũng không phải đối thủ của hắn.
Hư không đi lại đúng là không có tí sát thương nào.