Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 854: Chương 854: Phiền Phức

Nhưng mà ta vẫn là Bán Thần hệ thời gian.

Cấp Thần bình thường, thời gian gia tốc cho thêm mấy chục năm, Trần Lạc cũng không có chút nào chắc chắn.

Hư không đi lại khống chế hắn, khiến hắn liên tục bị thời gian gia tốc làm chậm lại, hoàn toàn có khả năng giết chết hắn.

“Malmo, ngươi tỉnh táo lên, tìm kiếm một cơ hội khác, vẫn còn có chu quả.”

Cấp Thần hệ Lôi này được gọi là Malmo này giận dữ gầm lên:

“Tỉnh táo? Thời gian một năm ta cũng không có, ngươi bảo ta phải làm sao để tỉnh táo đây?”

“Tuổi thọ của ngươi vẫn còn rất nhiều, đương nhiên dám nói mấy lời như này rồi.”

Chưa đầy một năm?

Trong lòng Trần Lạc lập tức hưng phấn.

Lúc này, Malmo giống như một thùng thuốc nổ, ai dám chạm vào sẽ nổ tung, nếu không đưa ra một lời giải thích cho ta thì sẽ không có ai sống sót.

Người phụ trách phe tổ chức là ông lão, lúc đầu hắn thích nhất loại khách hàng này, bởi vì bọn họ sẽ điên cuồng đánh cược vào chu quả.

Nhưng bây giờ chu quả mất rồi, cũng chỉ còn lại toàn phiền phức.

Rốt cuộc là kẻ nào đã trộm mất chu quả.

Ông lão xoa xoa lồng ngực, cười hòa hoãn nói:

“Khách quý, chuyện này chúng ta cũng không hề muốn nó xảy ra, ta có thể hiểu được tâm trạng của ngươi, nhưng cho dù ngươi có phá dỡ chỗ này của chúng ta, cũng sẽ không có ích lợi gì.”

“Chi bằng đi đến nơi khác thử vận may, để đền bù cho ngươi, chúng ta sẵn sàng trả một trăm nghìn tiền chi phí đi lại.”

Ông lão lại nói với những người khác:

“Mỗi vị khách cấp Thần thánh tới đây đều sẽ được đền bù.”

Cấp Thần vẫn còn có mặt bài trong tay, dù thế nào đi nữa, cũng là do bọn họ xử lý không kịp, năng lực không đủ mới để xảy ra loại tình huống này.

Còn đối với những người ở dưới cấp Thần, chỉ cần cho bọn họ mấy trăm Tử Tĩnh là được rồi.

Hai mắt Malmo mở to như chuông đồng, nếu như mắt có thể giết người, ông lão kia sớm đã bị giết chết rồi.

Nhưng hắn vẫn còn có một chút lý trí, ở lại đây cũng không giúp được gì, không bằng nhân lúc tuổi thọ chưa hết, đi đến nơi khác thử vận may.

Malmo hừ lạnh một tiếng, sau đó tức giận rời đi.

Trần Lạc thầm nghĩ trong lòng, chẳng lẽ đây là một cái bẫy do phòng đấu giá giăng ra sao, trộm được đồ rồi, nếu như không phải của mình thì nhất định sẽ đem bán để tiêu hủy đi tang chứng vật chứng.

Lợi dụng chuyện này để dụ người ta ra ngoài.

Bất kể có phải bẫy hay không, nhưng ta tình nguyện sập bẫy.

Ta là Vưu Lý cơ mà, ta sợ ai chứ?

Malmo vừa rời đi, trước mặt hắn đột nhiên xuất hiện một mảnh giấy rồi rơi xuống đất.

Malmo vô thức nhặt nó lên nhìn xem.

“Ngươi muốn chu quả có đúng không? Tình cờ chỗ này ta có một quả, nếu ngươi muốn, hãy đến bên ngoài của tinh cầu Charles.”

Tinh cầu Charles cách không xa nơi này.

Nếu như Malmo thực sự muốn mua, chắc chắn sẽ đến.

Malmo nhìn thấy nội dung được ghi trên tờ giấy, sắc mặt lập tức trở nên vui mừng, tinh cầu Charles cũng không phải ở đâu xa, mà ở ngay gần đây, không có khả năng tồn tại chuyện giết người cướp của

Trước tiên cứ đến đây rồi tính sau.

Trần Lạc lơ lửng trong vũ trụ, lặng yên chờ đợi con mồi đến cắn câu, khi nhìn thấy một viên lưu tỉnh màu tím, khóe miệng liền nhếch lên.

Trần Lạc mỉm cười chào hỏi:

“Xin chào, anh bạn.”

Malmo lập tức hỏi:

“Chu Quả đâu?”

Trần Lạc khẽ mỉm cười:

“Thật ra, chu quả được bán đấu giá đã bị ta và đồng bạn của ta lấy đi, hắn đã mang đồ rời đi trước, nếu như ngươi muốn thì hãy đi theo ta.”

Malmo kinh ngạc, là do tiểu tử ngươi lấy đi sao? Sau đó trong đôi mắt hắn lộ ra một vẻ lạnh lùng.

“Tiểu tử, ngươi đừng có sử dụng thủ đoạn gì, cũng đừng hòng lừa gạt được ta, tuy rằng ta đã già, nhưng ta có thể liều mạng tự nổ tung chính mình, một đổi một, giết chết ngươi cũng không thành vấn đề.”

Trần Lạc cười hòa giải nói:

“Đại nhân, ngài nghĩ nhiều, hổ chết không đổ oai(), chúng ta chỉ là những tên trộm vặt, không có lá gan dám xúc phạm đến ngài.”

()Hổ chết không đổ oai: miêu tả một người có tính cách kiên cường, không khuất phục trước khó khăn hay thất bại, và luôn giữ vẻ uy nghiêm của mình.

(*)Hổ chết không đổ oai: miêu tả một người có tính cách kiên cường, không khuất phục trước khó khăn hay thất bại, và luôn giữ vẻ uy nghiêm của mình.

Malmo suy nghĩ nhanh gọn, liền lựa chọn đi theo Trần Lạc, hắn cũng đã già, không còn lựa chọn nào khác.

Nếu Trần Lạc thật sự dám lừa dối hắn, vậy trước khi ta chết sẽ kéo theo ngươi chết cùng.

Hai lưu tỉnh nhanh chóng bay đi trong vũ trụ.

Một tháng rưỡi sau, Trần Lạc dừng lại ở một tinh cầu hoang vắng.

“Malmo đại nhân, đến rồi.”

Cấp Thần kiếm tiền như thế nào?

Loại thứ nhất là giống như Hoàng Nghiêu, thu nhận một nhóm Bán Thần làm thuộc hạ của mình, các Bán Thần vơ vét của cải của các tinh cầu khác nhau, sau đó Hoàng Nghiêu chiếm phần lợi nhuận lớn nhất, gần như là ngồi mát ăn bát vàng.

Nhưng nếu có nảy sinh mâu thuẫn đối với người khác thì Hoàng Nghiêu nhất định phải ra tay giải quyết, bằng không nếu thu tiền mà không làm việc, lòng người sẽ tán loạn, Bán Thần cũng sẽ gia nhập cùng với những đại ca mạnh mẽ khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!