Lúc trước Xà Mẫu đã hỏi hắn, tại sao không thử làm bạn bè với Trần Lạc?
Khi đó Thời Tố đã trả lời, bởi vì trên thế giới này không có bạn bè vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh hằng, cho dù hắn có trở thành bạn bè với Trần Lạc thì một ngày nào đó, khi phải đối mặt với vấn đề lợi ích, hai người cũng sẽ trở mặt.
Bốn người cấp thần cùng đi ám sát Trần Lạc, Trần Lạc hoàn toàn không có dấu hiệu sinh tồn.
Hắn cũng lựa chọn tin tưởng tiên đoán của Tử La Lan.
Điều khiến Thời Tố quyết tâm ra tay là hắn hoàn toàn không thể nghĩ ra được một tên mới đến cấp đế hoặc cấp hoàng như Trần Lạc làm sao có thể chạy thoát khỏi tay của bốn người cấp thần, đây là chuyện hoàn toàn không có khả năng.
Cho nên, hắn mới quyết tâm ra tay, còn vấn đề lợi ích lúc trước chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi.
Hiện tại hắn đã hoàn toàn tin lời Tử La Lan nói, không còn một chút nghi ngờ, cho dù chính mình không ra tay với Trần Lạc thì Trần Lạc cũng sẽ trở thành kẻ địch sống còn của hắn.
Mối thù lớn nhất, một là giết cha giết mẹ, hai là cản đường kiếm tiền của người khác.
Trần Lạc sẽ trở thành người cạnh tranh với hắn, công việc làm ăn của hắn sẽ giảm xuống hơn một nửa.
Cho dù chính mình không đối phó với Trần Lạc, bóp mũi nhìn Trần Lạc cạnh tranh với mình.
Nhưng Trần Lạc thì sao, liệu đối phương có tìm cơ hội để xử lý chính hắn, để khiến bản thân mình trở người lũng đoạn thị trường không?
"Tử La Lan nói đúng là chuẩn thật, con mẹ nó, không hổ là hệ nhân quả."
Thông tin còn chưa chấm dứt, Thrus nhỏ giọng nói:
"Sư phụ, có cần tìm biện pháp để giết chết hắn không?"
Thời Tố hận nhất là Trần Lạc, hận thứ hai là Thrus.
Thrus vẫn luôn cho rằng người nắm giữ phép tắc truyền tống không gian thứ hai sẽ là hắn, thậm chí sau khi thành cấp thần bị Thời Tố gây phiền toái thì nên làm thế nào để đối phó, hắn đã nghĩ ra kế sách hết rồi.
Nhưng hiện tại ngươi nói cho ta biết, người dùng truyền tống không gian thành cấp thần thứ hai không phải là ta.
Vậy có khác gì mối tình đầu kết hôn, bố vợ nói chú rể không phải ta.
Đệch!
Thrus ghen tỵ muốn chết.
Vật hiếm là vật quý, cho dù về sau hắn có thể trở thành cấp thần thì cũng không thể kiếm được nhiều tiền.
Bởi vì thị trường cao cấp đã không nhiều lắm, lại phải chia ra cho ba người.
Thrus nhìn lên bầu trời, Trần Lạc còn đang tiếp nhận lễ tẩy rửa của phép tắc, ghen ghét đến vặn vẹo nỗi lòng.
Hết thảy những thứ này vốn nên là của ta.
Lời Thrus nói, làm Thời Tố âm trầm lại, hắn cũng đã nghĩ ra được về sau Trần Lạc sẽ cướp đoạt công việc của mình thế nào.
Cướp hết mối làm ăn của hắn.
Bản thân hắn phải từ năm mươi vạn Tử Tinh mới nhận đơn, thằng nhãi Trần Lạc kia mười vạn đã làm, như vậy chẳng khác nào muốn cắt đứt con đường kiếm tiền của hắn.
Thời Tố xúc động muốn đi tới đó, nhưng nghĩ đến Trần Lạc còn nắm giữ cả hành tẩu hư không, hắn đi tới đó thì có thể làm được gì?
Chẳng thà giấu mình trong bóng tối.
Hiện giờ chỉ còn cách đi cầu xin Tử La Lan, hệ nhân quả thần bí chắc chắn sẽ có biện pháp để đối phó với Trần Lạc chứ nhỉ?
…
Lần đầu tiên pháp tắc cải tạo Trần Lạc hơn nửa tiếng đồng hồ, nhưng đạo pháp tắc thứ hai này lại chỉ cải tạo Trần Lạc hơn 10 phút mà thôi. Sự khác biệt của 2 lần là rất lớn. Bởi vì sự lĩnh ngộ của hắn đối với pháp tắc truyền tống không gian thấp hơn rất nhiều so với hành tẩu hư không. Thế nên chưa chắc người có 1 đạo pháp tắc đã yếu hơn người có 2 đạo pháp tắc, cụ thể vẫn phải xem sự lĩnh ngộ của ngươi đối với pháp tắc sâu tới đâu. Trần Lạc nhếch môi, không gian truyền tống mà hắn tùy tiện có được làm sao mà không đơn giản chứ? Tiếp tục cải tiến nó lên thôi. Trần Lạc đặt chân xuống đất, ánh mắt hắn quét qua về phía đám người gần đó. Lần này thật sự không phải ta cố tình giả bộ ngầu đâu, ta làm sao mà biết được đạo pháp tắc thứ hai lại tới một cách tùy ý như thế chứ, nói tới là tới liền.
“Chúc mừng đại nhân.”
Những kẻ có thân phận thấp kém trực tiếp quỳ xuống. Còn những kẻ giống như bán thần thì không tới mức như thế, nhưng mà bọn hắn cũng cung kính hành lễ, chúc mừng Trần Lạc lĩnh ngộ đạo pháp tắc thứ hai. Ầy, sao mọi người lại khách khí như vậy cơ chứ, Trần Lạc cũng ngại, chẳng nhẽ lại không thể hiện ra một chút. Trước đây Eastman có để lại vài nghìn tử tinh dạng tiền mặt, Trần Lạc vẫn chưa dùng tới. Bây giờ tâm trạng của Trần Lạc rất vui, hắn liền trực tiếp ném ra ngoài. Hai tên cấp thần là Richard và Sentai liếc nhìn nhau một cái, sau đó cả hai cùng bay về hướng Trần Lạc. Trên mặt Richard có một bộ râu quai nón màu vàng kim, nhìn vẻ ngoài của hắn trông rất giống Hoàng kim sư vương, còn Sentai là người có đôi mắt rất sắc bén, nhìn hơi giống chim ưng. Trần Lạc cảm nhận được hai người này không tầm thường, nụ cười trên mặt hắn không hề giảm đi, hắn hỏi:
"Hai vị tới đây có việc gì vậy?”
Hai người Richard và Sentai ôm quyền nói.