“Ta là Richard, là thủ vệ của tinh cầu này. Ta nghe thấy động tĩnh nên cố ý tới đây kết giao.”
“Ta là Sentai.”
Nơi nào có người nơi đó có giang hồ, mà giang hồ chính là nhân tình thế thái ở nơi đó. Người khác dùng một vẻ mặt tươi cười để nói chuyện thì chắc chắn Trần Lạc cũng sẽ không bỗng nhiên dùng lời nói ác ý để đáp lại người ta. Trần Lạc nói:
“Ta là Vưu. Trần Tiểu Lạc.”
Trần Lạc vô thức định dùng tên của Vưu Lý, nhưng mà bây giờ hắn cũng không phải mang dung mạo của Vưu Lý, vậy thì dùng tên hắn ta làm gì cơ chứ? Hơn nữa dù sao thì cái tên cũng chỉ là một cái danh xưng mà thôi. Khuôn mặt Richard cười nhìn giống như bông hoa cúc:
“Trần huynh nắm trong tay pháp tắc của không gian truyền tống- là một pháp tắc cực kì hiếm có, sau này tiền đồ của ngươi đúng là không thể đo được nha.”
Richard tìm kiếm một hồi trong nhẫn không gian, hắn lấy ra một viên tinh thể màu vàng sữa đưa cho Trần Lạc.
“Hôm nay là ngày vui của Trần huynh, thực sự ta cũng không lấy ra được thứ gì tốt cả, thôi thì ta đành lấy viên tinh thể bán thần hệ quang minh này tặng cho ngươi coi như quà chúc mừng vậy.”
Hai mắt Trần Lạc sáng lên, đây là thứ cực kì hiếm có đó, kể cả có bỏ tiền ra mua cũng chưa chắc đã mua được đâu. Một viên tinh thể bán thần có giá trị khoảng 15 vạn tử tinh, nhưng mà đó cũng chỉ là giá trị thôi, nó căn bản không đáng đối với giá thành này. Đối với cấp thần mà nói, tinh thể cấp bán thần chẳng có tác dụng gì cả. Chất lượng mà tinh thể của cấp thần sở hữu là thứ đã được pháp tắc cải tạo qua, so với bán thần thì nó có sự khác biệt như trời với đất. Hai thứ này hoàn toàn không phải cùng một cấp bậc, hơn nữa năng lượng của cấp thần cũng không thể tăng lên nhờ việc hấp thu tinh thể bán thần được.
Mà bán thần cũng chẳng cần tới tinh thể bán thần, thứ bọn hắn cần là sự coi trọng của pháp tắc. Nhưng tinh thể bán thần lại có tác dụng rất lớn đối với những người từ cấp bán thần đổ xuống, đó là một trong những phương thức để tăng cấp nhanh nhất. Nhưng mà dưới cấp bán thần, ví dụ như một tên cấp đế mà muốn có được hơn chục vạn tử tinh ư? Điều này dẫn tới việc giá cả của tinh thể bán thần rất khó định giá, thế nên nó rất khó được bán ra. Trần Lạc muốn mua, nhưng hắn lại không tìm thấy nơi nào bán cả. Cộng thêm việc cơ bản thì bán thần đều có người chống lưng, nếu chỉ vì một thứ đồ dai như gân gà mà đi săn giết bán thần thì thật sự là không xứng đáng. Cái này cũng chỉ có cấp thần thi thoảng mua 1 2 viên cho những hậu bối mà bản thân cực kì quý mến dùng mà thôi.
Lần này đúng thật là do Richard thật sự không tìm thấy thứ gì tốt hơn để làm quà nữa nên mới tùy tiện lấy thứ này ra để qua mắt Trần Lạc. Ít nhất thì nhìn bề ngoài, tinh thể bán thần vẫn có chút giá trị mà. Nhưng đối với Trần Lạc mà nói, đây không phải là thứ mà Mễ Lạc đang rất cần hay sao? Viên tinh thể bán thần hệ quang minh trước đây có được đã được Mễ Lạp hấp thu hết rồi, bây giờ tinh thể mà cô dùng đều là tinh thể cấp đế hệ quang minh. Bây giờ có viên tinh thể này, Mễ Lạp có thể nhanh chóng tăng cấp lên bán thần rồi. Trần Lạc cười lớn mà nhận lấy viên tinh thể:
“Cảm ơn anh, ta rất thích món quà này.”
Nhìn thấy Trần Lạc vui vẻ, Richard cũng cười theo. Sentai do dự một lát, sau đó hắn mới lấy ra một cái khế đất rồi nói:
“Bây giờ Trần huynh vẫn chưa có nơi để ở nhỉ, đây là một trạch viện ở trên tinh cầu này. Nó không tính là hào hoa gì lắm, nhưng nếu như sau này ngươi có tới đây thì cũng sẽ có 1 nơi để ở lại.”
Hai người này thật sự rất nhiệt tình, Trần Lạc hoàn toàn không từ chối họ được. Nếu như Trần Lạc chỉ là một cấp thần bình thường, vậy thì cùng lắm Richard và Sentai chỉ chúc mừng 1 câu mà thôi. Nhưng mà Trần Lạc lại là người nắm trong tay pháp tắc truyền tống không gian đó, sau này nhất định hắn sẽ có một tiền đồ rộng mở. Bây giờ hai người tặng hắn quà mừng, vậy cũng coi như họ là bạn bè rồi, sẽ không phải là kiểu người xã giao gặp nhau chỉ gật đầu nữa. Sau này Trần Lạc có làm ăn gì thì chẳng nhẽ lại không giảm giá chút chút cho bạn bè hay sao? Bọn hắn tin rằng sau này Trần Lạc sẽ rất giàu có.
Nhỡ đâu sau này bọn hắn gặp chuyện gì gấp thì lúc đó họ tìm Trần Lạc mượn 1 2 ngàn vạn tử tinh có lẽ không có vấn đề gì chứ nhỉ? Đối với vài cấp thần mà nói, bọn hắn không thể lấy ra một khoản tiền lớn như thế được. Nhưng mà đối với kiểu người như Trần Lạc và Thời Tố mà nói thì đó chỉ nhỏ như cọng lông thôi. Trần Lạc vung tay một cái, hắn liền mời hai người họ một bữa thịnh soạn có giá hai vạn tử tinh. Chẳng còn cách nào cả, giá trị tiêu dùng của tinh cầu này quá thấp, không hề có cảm giác hào hoa như ở tinh cầu vui vẻ, Trần Lạc đã gọi nhiều thứ lắm rồi, nhưng cũng chỉ tốn từng đó. Richard hào phóng.
“Buổi tối ta sẽ làm chủ, mời các vị đi tắm bồn.”