Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 869: Chương 869: Bảo Vật Của Tiệm Chúng Ta

Trần Lạc cười gật đầu. Mặt Sentai đỏ lên, cả người hắn toàn mùi rượu, hắn nói với vẻ trịnh trọng:

“Người anh em, chuyện ngươi nắm giữ pháp tắc truyền tống không gian đã truyền ra ngoài rồi, ngươi nhất định phải cẩn thận với 1 người, đó là Thời Tố. Hai các ngươi là người cùng ngành, cứ cùng ngành sẽ là oan gia. Thế nên ngươi phải cẩn thận, hắn ta có thể sẽ âm thầm tính kế với ngươi đó. Thời Tố không chỉ có 2 đạo pháp tắc đâu, mà mạng lưới quan hệ hắn ta sở hữu cũng rất rộng.”

Richard cũng gật gật đầu:

“Tốt nhất là ngươi nên tranh thủ thời gian đi tìm một ngọn núi để dựa vào đi.”

Trần Lạc thầm nhủ trong lòng, ta và Thời Tố đã kết thù sống chết từ lâu rồi, ta nhất định phải giết chết hắn ta. Còn về việc đi tìm một ngọn núi mà dựa vào ư? Hành tẩu hư không chính là ngọn núi lớn nhất của ta. Buổi chiều, Trần Lạc lại bắt đầu cái tiết tấu mua mua mua. Bây giờ hắn nhận được sự giúp đỡ của pháp tắc, thế nên việc truyền tống một số món đồ nhỏ nhỏ thật sự là dễ như trở bàn tay. Hắn bước vào một cửa tiệm tương đối lớn, ở trung tâm cửa tiệm có một vật màu trắng thuần, trên đó có những đường vân tỉ mỉ, nhìn như cái bao tải vậy. Cái thứ này đã hấp dẫn sự chú ý của Trần Lạc. Cái bao tải này dài khoảng 2 mét, được bày ở nơi mắt mắt nhất. Một người nhìn có vẻ lớn tuổi cười híp mắt nói:

“Đại nhân, đây chính là bảo vật của tiệm chúng ta đó, chẳng nhẽ ngươi nhìn trúng nó rồi ư?”

Lão già nhận ra Trần Lạc chính là cấp thần đã lĩnh ngộ pháp tắc sáng nay. Trần Lạc tò mò hỏi:

“Đây chỉ là một cái bao rách mà thôi, nó có tác dụng gì chứ?”

Lão già cũng không tỏ ra bất ngờ, hắn cười giới thiệu:

“Đây chính là mẹ của vạn xà, nó là lớp da do một vị cấp thần lột ra. Dùng cái này để làm thành một cái bao da rắn, sau đó đưa 1 mục tiêu vào trong. Bất kể đối phương có làm cách nào đi chăng nữa thì mục tiêu cũng không thể chạy thoát ra khỏi đây được. Tất nhiên, cái này không thể trói buộc cấp thần được. Tác dụng của nó chính là đựng một số vật sống, ví dụ như linh thảo, linh vật. Những thứ không thể bỏ vào không gian được, mà cầm trên tay thì lại sợ bọn nó chạy mất. Dù sao thì đại nhân cũng không thể cứ mãi không nghỉ ngơi mà trông coi bọn nó từng giây từng phút đúng không. Chỉ cần bỏ bọn nó vào trong đó, sau đó buộc lại, vậy thì đại nhân có thể kê cao gối ngủ ngon rồi.”

Đây không phải là một cái bao bình thường, mà nó là một cái bao cực kì chắc chắn, ngâm nước không tan, lửa đốt không cháy. Nếu như không phải là bán thần cực kì mạnh thì cũng không thể chạy ra khỏi đây được. Lão già lấy cái bao da rắn ra, lắc lắc vài cái. Độ đàn hồi của nó rất tốt, nhìn thì trông như dài 2 mét, nhưng mà nó có thể đựng được cả những sinh vật dài hơn chục mét. Hai mắt Trần Lạc sáng lên, đối với hắn mà nói, đây chính là thần khí.

Đúng lúc Trần Lạc cũng đang định đi cướp giật của Thurs, bây giờ hắn chỉ cần trùm thẳng cái bao da rắn này lên đầu Thus là được, hi hi hi. Cách này có thể giúp hắn không làm bại lộ thân phận. Đây đúng thật là thần khí cần có trong nhà mà. Trần Lạc lập tức quyết định mua nó.

"Bao nhiêu tiền?”

Lão già giơ một ngón tay lên:

"Ta để cho ngươi giá ưu đãi, 100 vạn tử tinh.”

Sắc mặt Trần Lạc lập tức trầm xuống:

"Chỉ là một cái bao rách rát mà thôi, vậy mà ngươi dám mở miệng đòi 100 vạn với ta? Ngươi chán sống rồi à?”

Lão già bị dọa cho giật mình, vội vàng giải thích:

“Đại nhân à, nghe ta giải thích một chút. Nguyên liệu làm ra cái bao này là da đã lột của vạn xà chi mẫu, chỉ tính riêng tiền mua nguyên liệu này thôi đã tốn tới 75 vạn tử tinh rồi. Còn cộng thêm tiền những công đoạn khác nữa mà. Nếu như không phải do ta nể mặt đại nhân thì ai ra giá thấp hơn 120 vạn tử tinh, chắc chắn ta sẽ không mua đâu.”

Sắc mặt Trần Lạc trở nên hòa hoãn hơn rất nhiều. Cái này đến bán thần cũng khó mà đánh rách được thì nó có cái giá như vậy cũng là điều dễ hiểu. Trần Lạc nói:

“Cái thứ vạn xà chi mẫu này được ai nuôi dưỡng vậy?”

Lão già lau mồ hôi trên trán:

“Cũng không phải là ai nuôi, đó cũng là một cấp thần đó. Chỉ là nghe nói cuộc sống không được thoải mái cho lắm. Đại nhân, ngươi hiểu mà, ta cũng không dám ngông cuồng mà đặt điều cho một cấp thần đâu.”

Trần Lạc trợn mắt há mồm. Cấp thần nhưng vì tiền nên cũng chịu bỏ ra phết. Cái tên vạn xà chi mẫu này không phải là Xà Mẫu đâu nhỉ? Nếu như thật sự là cô ta, tính ra Hoàng Nghiêu cũng đã đền bù một ít cho Trần Lạc, mặc dù một ít đúng nghĩa một ít luôn, vậy thì sợ là Xà Mẫu này còn nghèo hơn hắn ta nữa. Hoặc là Xà Mẫu là kẻ cực kì yêu tiền. Trần Lạc lấy thẻ tử tinh ra, hắn trả tiền mua cái bao bằng da rắn này về. Thực ra Trần Lạc có thể cầm đồ chạy luôn, mua không tốn tiền, nhưng mà Trần Lạc đã quyết ý lâu rồi. Chúng ta chỉ cướp của giàu, không bắt nạt người nghèo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!