Sentai khuyên nhủ:
"Vậy ngươi đi gặp bạn xong rồi quay lại cũng được.”
Trần Lạc nói:
"Đợi qua 2 năm nữa rồi nói, ta thật sự có việc bận.”
Hai người họ tỏ ra không hiểu nổi, có tiền mà không kiếm, ngươi là đồ ngu à? Nhưng mà Trần Lạc không nhận thì họ cũng chẳng còn cách nào khác cả. Hai người họ truyền tin tức về cho đội trưởng của họ, đó là một thống lĩnh. Thống lĩnh thở dài nói:
“Đúng ra ta định để hắn ta và Thời Tố đấu đá lẫn nhau, thế nên ta mới cho hắn ta cơ hội. Ai mà biết được ta lại gặp phải một tên ngốc cơ chứ. Đây là công trình của đế quốc đó, là công việc dễ kiếm tiền nhất rồi.”
Trần Lạc kiểm tra lại đánh dấu nơi tinh cầu mà Hoàng Nghiêu ở. Nó cũng không gần đây lắm, kể cả hắn có dùng pháp tắc để bay thì cũng tốn khoảng trên dưới 3 tháng mới tới nơi. Nhưng nếu có truyền tống không gian thì chỉ mấy vài ngày là có thể tới rồi. Nếu như là việc truyền tống bán thần thì chỉ cần truyền 1 lần là tới nơi, thậm chí còn dư. Nhưng mà truyền tống một cấp thần như Trần Lạc thì có lẽ phải chia ra vài lần mới tới được. Trần Lạc lẩm bẩm nói:
"Pháp tắc cũng chẳng chịu giúp sức gì cả.”
Mà lúc này, sau vài lần liên lạc trung gian, thông qua bạn bè xung quanh, cuối cùng hắn cũng liên lạc được với một người hệ quang minh dùng năng lực tịnh hóa thành thần. Hoàng Nghiêu cười nói:
“Xin chào Kỳ Vũ, ta là tiểu Hoàng đây. Hôm nay mục đích mà ta liên lạc với ngươi chính là muốn mời ngươi ra tay, giúp tịnh hóa một tinh cầu bị nhận sự nguyền rủa. Ta chắc chắn sẽ không để ngươi phải ra tay công cốc đâu, 100 vạn tử tinh.”
Tên này giỏi thật, rõ ràng Trần Lạc báo giá là 500 vạn tử tinh, vậy mà ngươi dám báo giá con số 100 vạn tử tinh. Đúng là thương nhân trung gian định ăn tiền chênh lêch đây mà... Sau khi nhận được tin Trần Lạc nắm được pháp tắc truyền tống không gian, Thời Tố liền lập tức quay đi tìm Tử La Lan. Thật sự bây giờ Thời Tố cũng hết cách rồi, Trần Lạc cũng có tới tận 2 đạo pháp tắc, 1 đạo là hành tẩu hư không. Bây giờ nếu chỉ dựa vào hắn thôi thì chắc chắn sẽ không có cách nào giải quyết được Trần Lạc cả. Bây giờ hắn chỉ còn biết gửi gắm hy vọng lên trên người Tử La Lan.
Tử La Lan sống một mình trên một tinh cầu xinh đẹp, bây giờ cô đang ngồi bên sông câu cá. Nhưng cái cô câu không phải là cá, mà là nỗi cô đơn. Tử La Lan thuận tay lấy một bình nước trong suốt ở bên cạnh. Đây không phải là nước bình thường, mà là một cái bình nước có trị giá 50 vạn tử tinh môtu bình. Mỗi ngày Tử La Lan phải uống 2 bình. Nó vừa có chức năng dưỡng da, vừa có chức năng kéo dài tuổi thọ. Tới nước mà cô uống còn như thế này, vậy thì đừng có nhắc tới đồ ăn mà cô ăn nữa.
Năng lực của Tử La Lan rất tệ, cô không có năng lực có thể kiếm tiền, nhưng mà luôn có những kẻ nịnh hót tới cung cấp cho cô một cuộc sống an nhàn sung sướng. Tử La Lan thích yên tĩnh, những ngày tháng của cô trôi qua giống như thần tiên vậy. Bình thường kể cả có chuyện hay không có chuyện, Thời Tố đều hay tới tặng cho cô những vật tư quý giá, nhờ đó mà hắn mới có thể lôi kéo chút quan hệ với Tử La Lan. Thời Tố đi tới, yên tĩnh mà đứng sau lưng Tử La Lan, tới thở mạnh hắn cũng không dám. Thời Tố không dám làm phiền tới Tử La Lan, hắn phải chờ Tử La Lan mở miệng mới được. Một lúc lâu sau, Tử La Lan chậm rãi nói:
“Thời Tố, lại tới rồi à?”
Thời Tố cười khổ nói:
“Đại nhân, ta thất bại rồi.”
Đôi mắt Tử La Lan bỗng nhiên trở nên sắc bén hẳn lên, cô quay người nói:
“Thất bại rồi ư? Chuyện là như thế nào?”
Theo như những gì Tử La Lan nghĩ thì sau khi có lời tiên tri của cô, một tên cấp đế sẽ không thể nào thoát khỏi tay Thời Tố được. Kể cả có là bán thần cũng không thể, sự cách biệt của hai người là quá lớn. Cái này cũng giống như Trần Lạc và Thurs vậy, nếu như không phải do Trần Lạc sợ phiền phức thì hắn đã chẳng cần lãng phí sức lực đi nhắm vào Thurs làm gì, chỉ cần tiện tay bóp chết hắn ta là được. Tử La Lan nói:
"Kể hết mọi chuyện đã sảy ra cho ta nghe đi.”
Thời Tố kể từ chuyện làm thế nào để có được thông tin, cho đến chuyện gia tộc Bodo tìm tới cửa cho Tử La Lan nghe. Ngón tay của Tử La Lan gõ nhè nhẹ:
“Đệ tử của ngươi truyền tống cho người của gia tộc Bodo, cái nhân quả này đã được kết thành. Ngươi không tới tìm hắn ta thì hắn ta cũng sẽ tới tìm ngươi mà thôi.”
Thời Tố gật gật đầu, đúng rồi, gia tộc Bodo đã truyền tống một lượng lớn cấp vương tới lam tinh. Mặc dù chuyện này không phải do chính tay hắn làm ra, nhưng mà hắn cũng có nghe nói, và cũng không ngăn cản gì cả. Hóa ra nhân quả đã được kết từ lúc này rồi. Sau này lại càng đừng nhắc tới, bản thân ta còn chính tay đưa tên bán thần Barrow qua đó nữa. Barow đã chết, nhưng bên phía Trần Lạc cũng tổn thất nghiêm trọng. Thế nên sau này khi Trần Lạc đứng lên, sẽ không thể có chuyện hắn ta không tới tính sổ với hung thủ gián tiếp như Thời Tố. Trên đời này làm gì có mối hận nào là vô duyên vô cớ đâu cơ chứ?