Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 875: Chương 875: Kiếp Nạn Của Ngươi Chính Là Ta

"Sau này, gia tộc Bodo tìm tới ta, để ta đi xem xem tên Barrow đã chết hay chưa. Trên Lam tinh có một tên hệ thời gian, còn có cả một thiên tài hệ không gian. Ngươi đã từng nói, ta sẽ nhận được thông tin về một thiên tài hệ không gian. Bất kể là vì tinh thể hệ thời gian hay là do lời tiên đoán của ngươi, ta đều sẽ tới Lam tinh xem thử. Thời Tố đau khổ nói:

“Đúng ra ta định truyền tống tới đó, nhưng mà giống như có một luồng sức mạnh vô hình khống chế, khiến cho không gian bị tắc, làm ta không thể truyền tống được, thế nên ta đành phải đích thân tới đó. Sau khi tới nơi, ta không màng tất cả mà định đánh lén hắn ta. Nhưng mà giống như hắn ta biết trước được rằng ta sẽ tới vậy, hắn đã mặc sẵn bộ giáp của Oboone lên người. Ta không có cách nào có thể giết hắn ta trong chớp mắt cả, vậy mà hắn ta lại có thể dùng hành tẩu hư không để chạy trốn thoát từ trong tay ta. Cuối cùng hắn ta rơi vào trong một hắc phệ tinh, biến mất hoàn toàn. Hôm nay ta lại nhận được tin tức của hắn ta, bây giờ hắn ta đã trở thành một vị thần với 2 đạo pháp tắc rồi. Những hai đạo đó, mới qua chưa bao lâu cả, vậy mà hắn ta có thể từ một cấp đế, bước tới ngày hôm nay. Thời Tố quỳ xuống đất nói:

“Tử La Lan đại nhân, xin hãy cứu ta, hắn ta lớn mạnh quá nhanh, nhanh tới mức làm ta không thể tưởng tượng nổi.”

Tử La Lan không quan tâm tới Thời Tố, cô híp mắt lại, ngón tay thon dài không ngừng gõ nhẹ nhẹ. Lời của Thời Tố giống như đã mở ra một con đường mới, nó khiến cho Tử La Lan hiểu ra thêm 1 chút. Tử La Lan nhẹ giọng nói với âm lượng khó nghe rõ:

“Đó là nhân quả hay là vận mệnh?”

Một tên hệ nhân quả chưa trưởng thành làm sao mà có thể phá hủy được lời tiên đoán của một người hệ nhân quả đã trưởng thành hoàn toàn như cô được chứ? Vậy thì đó chỉ có thể là hệ vận mệnh mà thôi. Tử La Lan đột nhiên cười lớn, cô cười tới mức làm cho Thời Tố cảm thấy khó hiểu. Thời Tố nghi hoặc, trước giờ Tử La Lan vẫn rất nhẹ nhàng, vì sao tự nhiên bây giờ lại cười lớn như thế? Tử La Lan không nói, Thời Tố cũng không dám hỏi. Nụ cười của Tử La Lan có chút hơi điên cuồng. Đều đã nói là vận mệnh không ra, nhân quả xưng hoàng, vận mệnh luôn áp đảo ở phía trên của nhân quả. Ta không tin, dựa vào đâu cơ chứ? Chúng ta tới đấu một trận đi.

“Ta đã phải trải qua vô số kiếp nạn mới có thể trưởng thành được. Con đường này ta đi rất khó khăn. Vậy mà số phận của ngươi lại tốt tới vậy, kiếm được một cái ô to mà dựa vào, đã giúp ngươi trốn thoát khỏi rất nhiều kiếp nạn.”

Ánh mắt của Tử La Lan lạnh lẽo, cô nhìn thẳng về mặt hồ nước tĩnh lặng trước mặt, quyết định ra tay. Trăm lí do tất có kết quả, kiếp nạn của ngươi chính là ta.

"Nếu như khi xưa ta cũng có một người bảo vệ ta như thế, thì những ngày tháng mà ta sống trên đời đâu có khó khăn tới vậy.”

Tử La Lan nhớ lại chuyện cũ, nhớ lại chuyện có một tên cường giả cấp vương truy sát cô ba năm ròng rã, bản thân cô thì luôn sống trong nơm nớp lo sợ từng ngày. Bây giờ nhìn lại, một tên cấp vương yếu đuối đến mức đáng cười, vậy mà khi đó, hắn ta từng là ác mộng trong cô. Cô phải chịu lưu chuyển nhiều lần, kéo dài chút hơi tàn, lang bạt giang hồ, chịu đủ khất nhục. Nếu như khi đó có một tên cấp vương nào đó đứng ra bảo vệ cô thì tốt biết bao. Tên hệ vận mệnh đó cũng sẽ phải gặp vô số kiếp nạn, vậy mà nó lại có thể gặp được một thiên tài hệ không gian bảo vệ. Thật sự không công bằng chút nào.

Vận mệnh không xuất hiện, nhân quả xưng hoàng. Tử La Lan không muốn để cho Mễ Phạn đè lên trên đầu mình. Tử La Lan cũng tuyệt đối không muốn tìm phiền phức với Mễ Phạn chỉ vì tức giận đấu đá. Cô là nhân quả, không ai dám động tới cô, kể cả cô có chết đi thì cũng chỉ là tiến vào luân hồi mà thôi. Kể cả kẻ đó có nắm trong tay nhiều pháp tắc tới đâu thì cũng chẳng thể làm gì cô cả. Nhưng mà hệ vận mệnh trong truyền thuyết lại có thể áp chế được cô, thậm chí là có thể giết chết cô một cách triệt để. Ai sẽ cho phép một sự tồn tại có thể uy hiếp bản thân có mặt trên đời cơ chứ?

Vì sao cô không tìm Mễ Phạn để kết bạn? Buồn cười, là cô chỉ cho Thời Tố đi giết Trần Lạc, bây giờ nhân quả đã kết rồi. Điều quan trọng nhất đó là vận mệnh ở trên đầu nhân quả, năng lực của hai bên có điểm tương đồng. Thời Tố và Trần Lạc là người cùng ngành, vậy cũng có thể coi như cô và Mễ Phạn cũng là cùng ngành. Bây giờ vận mệnh đã xuát hiện rồi, còn trâu bò hơn cô rất nhiều, vậy thì còn ai chịu cung phụng cô nữa? Còn ai tới tặng quà, lo cho cô một cuộc sống vô vo vô nghĩ nữa chứ? Cô sẽ bị lạnh nhạt, sau đó dù cô có sống sót thì cũng sẽ phải sống dưới cái bóng của Mễ Phạn cả đời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!