Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 876: Chương 876: Chạy Khỏi Lam Tinh

Mễ Phạn không chỉ có thể giết cô, mà kể cả nó không giết cô thì nó cũng có thể làm cho cô rớt khỏi thần đàn. Mễ Phạn và cô chính là kẻ thù sinh tử. Thế nên, cô cần phải ra tay. Nhưng mà mục tiêu để cô ra tay không phải là Mễ Phạn. Bây giờ Tử La Lan chỉ có thể lờ mờ cảm nhận được có một hệ vận mệnh tồn tại, nhưng mà cô không biết được đó là ai, ở đâu cả. Cô chắc chắn tới 8 9 phần là người đó đang ở cạnh tên hệ không gian kia. Vận mệnh vẫn chưa trưởng thành hoàn toàn, chỉ cần nó mất đi cái ô dù đó, sau đó nó gặp phải kiếp nạn thì nó vẫn có khả năng sẽ chết.

Chẳng nhẽ có thể tiên đoán được nguy hiểm là sẽ không chết hay sao? Không có Trần Lạc, Mễ Phạn sẽ biết Lam tinh sẽ bị Thời Tố làm cho nổ tung, nhưng mà nó làm gì được đâu? Nó có cách gì để chạy khỏi Lam tinh ư? Mễ Phạn có thể dùng cách khiến hành động của Thời Tố bị gián đoạn, nhưng mà nó không có cách gì có thể ngăn cản Thời Tố từ gốc rễ cả. Bởi vì do Mễ Phạn vẫn chưa trưởng thành hoàn toàn, thế nên nó không thể nào trực tiếp giết chết một cấp thần hết. Giống như việc Mễ Phạn ngăn cản được Thời Tố dùng không gian truyền tống để đi, nhưng mà pháp tắc trên người nó sẽ trở nên tối tăm đi một chút. Và nó cũng không có cách nào cản được chuyện Thời Tố dùng đĩa bay bay tới đây. Nó chỉ có thể chờ chết.

Ta biết rằng khi ta 100 tuổi thì ta sẽ chết, nhưng ta không có cách nào thay đổi điều đó cả, ta chỉ có thể ngồi yên đợi chết! Tử La Lan lại hỏi thêm Thời Tố vài chi tiết, trong lòng cô thầm giật mình. Khiếp nạn của vận mệnh cũng đáng sợ thật đấy. Một tên cấp thần hệ hắc ám tới Lam tinh, sau đó chết ở đây, dẫn tới việc sảy ra mạt thế. Hệ vận mệnh không hề có năng lực chiến đấu, nó rất khó để có thể sống sót trong hoàn cảnh như vậy. Khiếp nạn mà cô gặp phải cũng chỉ là mấy người đó, chứ thế giới không hề trở nên cực kì nguy hiểm. Vậy mà tinh cầu mà hệ vận mệnh ở lại tiến vào mạt thế luôn.

Đây còn chưa tính là gì cả, sau này gia tộc Bodo còn phái hơn 500 tên cấp vương tới, muốn giết sạch tất cả sinh linh trên Lam tinh. Kể cả ngươi có biết trước thì còn có thể thế nào cơ chứ? Khi ngươi còn nhỏ bé yếu đuối, hệ vận mệnh thực ra chẳng có năng lực gì cả. Hơn nữa cuối cùng còn là do một tên cấp thần như Thời Tố đích thân ra tay. Tử La Lan chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy da đầu tê rần lên, nếu đổi lại là cô thì cô đã quỳ xuống từ lâu rồi. Thật sự quá khó khăn. Bờ môi của Tử La Lan mấp máy:

“Chẳng nhẽ kiếp nạn của hệ vận mệnh lại đáng sợ tới vậy ư? Liệu có phải là do còn có yếu tố khác nữa hay không?”

Tử La Lan nghĩ không thông, cuối cùng cô chỉ có thể quy nạp hết về cho vận mệnh. Thời Tố nuốt nước bọt nói:

“Tử La Lan đại nhân, cầu xin ngươi ra tay cứu ta.”

Tử La Lan cười nhẹ nói:

"Được thôi, ngươi cứ đi về đợi là được. Ta đã ra tay rồi, ngươi cứ thuận theo tự nhiên thôi.”

Thời Tố giật mình, thật ra hắn chỉ định tới đây thử chút mà thôi, hắn định cứ tỏ ra đáng thương. Thật không ngờ Tử La Lan sẽ thật sự đồng ý ra tay giúp đỡ. Tử La Lan có năng lực này không? Trước giờ chưa ai nghe nói bao giờ. Thời Tố hỏi:

"Tử La Lan đại nhân, khi nào thì hắn ta chết?”

Đúng thật là Tử La Lan đã ra tay với Trần Lạc rồi. Cô tìm không ra Mễ Phạn, thế nên cô chỉ cần giết chết Trần Lạc thôi là được. Tử La Lan nhàn nhạt nói:

"Đừng gấp, cứ để đạn bay thêm 1 lát đi.”

Trong lòng Thời Tố cảm thấy cực kì vui mừng, nhân quả thần bí khiến cho người ta không dám đoán bừa, Tử La Lan đúng là trâu bò thật đấy. Không thấy những tên nắm trong tay 6 7 đạo pháp tắc cũng phải cung kính khi đứng trước mặt Tử La Lan hay sao? Cũng may mà hắn có tiền nên mới lôi kéo được chút quan hệ. Nếu Tử La Lan đã nói như vậy thì chắc chắn là nắm chắc trong tay rồi. Để ta xem xem ngươi sẽ chết như thế nào. Sau khi Thời Tố rời đi, vẻ mặt của Tử La Lan lập tức thay đổi. Cô phun ra một ngụm máu tươi, máu đỏ giống như sương vậy, cô nôn ra hơn chục giây. Trên mặt Tử La Lan không còn chút bình tĩnh nào hết mà chỉ có kinh hãi.

“Làm sao có thể như vậy được, tại sao ta lại bị phản phệ mạnh tới như vậy. Ta chỉ là sắp xếp nhân quả cho tên hệ không gian kia 1 lần mà thôi, vậy mà ta lại bị phản phệ? Chẳng nhẽ tên hệ không gian kia có gì đó đặc biệt hay sao? Đáng chết thật.”

Tử La Lan già đi hơn chục tuổi trong chớp mắt, dung mạo của cô biến thành dung mạo của một bà mẹ già. Trên đời này có ai mà không phải chết cơ chứ? Chỉ là sau khi Tử La Lan bị giết thì sẽ đi vào luân hồi, nhưng điều này không có nghĩa là cô sẽ trường sinh bất lão. Cô cũng có tuổi thọ của mình. Cô chỉ ra tay với Trần Lạc thôi vậy mà đã làm cô tốn mấy ¼ tuổi thọ. Tử La Lan bò tới bên sông, cô nhìn vào gương mặt già nua khô cằn của mình mà thở dốc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!