“Chắc chắn không phải là do vận mệnh, tên hệ không gian kia không thua gì vận mệnh cả. Đằng nào thì ta cũng đã phải chịu phản phệ rồi, không sao cả, ta cũng đã ra tay rồi.”
Hoàng Nghiêu ra cái giá 100 vạn tử tinh- đó là một cái giá mà đối với hắn mà nói đã không tính là thấp rồi. Có trời đất chứng giám, thật sự không phải là do Hoàng Nghiêu muốn làm gian thương để ăn chênh lệch trung gian. Ai vừa mở miệng đã đề xuất một cái giá cao bao giờ đâu? Hoàng Nghiêu đã quen sống những ngày tháng vất vả rồi, thế nên hắn muốn giúp Trần Lạc tiết kiệm chút tiền. Làm gì có tiền của ai do gió thổi tới mà có đâu cơ chứ? Tâm trạng của Trần Lạc là như thế nào, Hoàng Nghiêu có thể hiểu được. Vì quê hương thôi mà, nhưng mà tên phá gia chi tử đó không biết là tiền khó kiếm thế nào đâu, đến phân cũng khó để có mà ăn. Trần Lạc bỏ ra được 500 vạn, nếu như hắn có thể dùng 200 vạn đã giải quyết được vấn đề, vậy thì đây không phải là thêm 1 cái nhân tình hay sao? Nghe cái giá 100 vạn, cấp thần hệ quang minh phía đối diện- Kỳ Vũ- do dự một chút.
"Ở đâu cơ?”
Trong lòng Hoàng Nghiêu thầm cười ha ha, ngươi xem xem, 100 vạn đã là cái giá rất cao rồi đây nè.
"Ừm, lấy vị trí của ngươi mà nói thì cả đi cả về sẽ mất thời gian khoảng 2 năm, cộng thêm cả thời gian ra tay nữa thì nhiều nhất là tốn 2 năm rưỡi.”
Tốn hai năm rưỡi mà có 100 vạn tử tinh vào tay, cái giá này cũng không tính là thấp. Hệ quang minh biết trị liệu cũng chẳng giỏi kiếm tiền. Nếu ra giá quá cao thì sẽ chẳng ai cần. Nếu là vết thương nhẹ thì cấp thần cũng đều là những kẻ không tầm thường, đều tự biết chữa trị. Còn nếu như gặp vết thương nặng thì giá cả cũng không thể quá cao được. Hệ tự nhiên và hệ băng cũng biết cách trị liệu. Sức trị liệu của hệ băng không thể so sánh với hệ quang minh được, nhưng mà hệ tự nhiên thì không kém hơn hệ quang minh chút nào. Thảo dược có thể luôn mang theo bên mình, hệ quang minh cũng có thể luôn mang theo bên mình ư?
Giữa cấp thần với nhau rất ít khi sảy ra chiến đấu. Nếu như đã đi tới bước khiến đối phương trọng thương rồi thì chẳng nhẽ còn cho đối phương cơ hội trị liệu hay sao? Tất nhiên là sẽ giết chết đối phương ngay tại chỗ, ngươi không chết thì ta chết. Năng lực kiếm tiền của hệ quang minh cũng không tồi, nhưng mà vẫn chưa tới mức khó tưởng tượng. Người sử dụng truyền tống không gian thường sẽ là người nắm chắc trong tay việc bản thân có thể kiếm ra nhiều tiền hơn thì mới sử dụng nó. Vừa nghe thấy thời gian 2 năm rưỡi, Kỳ Vũ lập tức từ chối:
“Không đi.”
Hoàng Nghiêu không cho là vậy, giá cả có thể tăng thêm mà.
"Một trăm hai mươi vạn?”
Kỳ Vũ từ chối một cách uyển chuyển. Hoàng Nghiêu gấp gáp, lập tức mở miệng ra giá 200 vạn tử tinh. Lúc này thái độ của Kỳ Vũ càng ngày càng trở nên lạnh nhạt.
…
Hoàng Nghiêu không đề cập đến địa điểm cụ thể, chỉ nói là một tinh cầu xa xôi.
Cả đến và đi phải mất hai năm rưỡi, điều đó cho thấy nó xa xôi đến nhường nào.
Cái này không phải là vấn đề, ra giá rất nhiều, hai triệu đã đủ để khiến Kỳ Vũ cực kỳ hưng phấn.
Vậy còn vấn đề an toàn thì sao?
Cô và Hoàng Nghiêu cũng không quen không biết nhau, nếu như là Hoàng Nghiêu gài bẫy, tìm mấy cấp Thần phục kích cô thì làm sao?
Đến lúc đó, tiền vẫn là thuộc về Hoàng Nghiêu, tinh thể của bản thân cũng thuộc về Hoàng Nghiêu.
Hoàng Nghiêu có khả năng là do kẻ thủ nào đó của bản thân tìm đến.
Hoàng Nghiêu vẫn kiên trì thuyết phục, đến cuối cùng, để cho Trần Lạc ra giá 5 triệu.
Năm triệu, ai có thể kiếm được năm triệu trong hai năm rưỡi chứ?
Giá mà Hoàng Nghiêu đưa ra càng cao, Kỳ Vũ càng quyết tâm cho rằng đối phương có ý đồ xấu, cuối cùng trực tiếp chấm dứt liên lạc với Hoàng Nghiêu.
Hoàng Nghiêu ngẩn người, âm thầm cười khổ, nghĩ đến sự lo lắng của Kỳ Vũ.
Nếu lúc trước Xà Mẫu không phải là bạn của mình, có cô bầu bạn, bản thân cũng không dám ra ngoài tìm.
Hoàng Nghiêu thở dài một tiếng:
“Khó quá, e rằng không tìm được người nào đáp ứng yêu cầu của anh em mình rồi.”
Hai ngày sau, quản gia của Hoàng Nghiêu báo cáo:
“Bên ngoài có một người trẻ tuổi nói là bạn của ngươi, hắn tên là Trần Lạc, hắn thực sự còn trẻ.”
Cái gì, Trần Lạc?
Hoàng Nghiêu bất ngờ, mấy ngay trước hai người còn liên lạc mà, bay đến chỗ này cũng phải mất ba tháng, làm sao bây giờ đã đến được đây?
Nhanh như vậy?
Hoàng Nghiêu lẩm bẩm, hư không đi lại nhanh như vậy sao?
Hoàng Nghiêu mừng rỡ ngẩng đầu lên nói:
“Mau mời vào đây nhanh lên, không, để ta đích thân đi mời, ngươi đi gọi Tiểu Lê tới đây.”
Trần Lạc đi đến tinh cầu của Hoàng Nghiêu, với thân phận cấp Thần, việc có được một tinh cầu của riêng mình không khó.
Nhưng như thế này thì quá vắng vẻ.
Ở quê hương của Hoàng Nghiêu, hắn là một thổ bá vương(), gia tộc đã phát triển thịnh vượng hàng chục nghìn năm.
()Thổ bá vương: kẻ chuyên ức hiếp, đàn áp dân.
(*)Thổ bá vương: kẻ chuyên ức hiếp, đàn áp dân.
Chỉ cần Hoàng Nghiêu không chết, địa vị bá chủ đó sẽ không bao giờ bị đe dọa.