Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 878: Chương 878: Lão Đệ

Trần Lạc suốt dọc đường đi ngắm cảnh, nó giống như một cổ trấn nhỏ, phong cảnh không tệ.

Có Hoàng Nghiêu ở đây, cư dân trên tinh cầu an cư lạc nghiệp, không có chiến tranh, cũng không có ai dám đến xâm lược.

Vậy nhà của Hoàng Nghiêu ở đâu? Cái này chẳng phải chỉ cần tùy tiện đi một vòng là biết sao?

Khá lắm, diện tích này chắc cũng phải hơn mấy triệu mẫu.

Đình đài lầu viện(), non xanh nước biếc.

()Đình đài lầu viện: là những công trình kiến trúc nhỏ như đình, đài, lầu, viện, thường được xây dựng trong các vườn hoặc cung điện để trang trí hoặc thưởng ngoạn.

()Đình đài lầu viện: là những công trình kiến trúc nhỏ như đình, đài, lầu, viện, thường được xây dựng trong các vườn hoặc cung điện để trang trí hoặc thưởng ngoạn.

Mặc dù dạo này tuy nghèo nhưng hắn đang sống một cuộc sống mà Trần Lạc ngưỡng mộ.

Hoàng Nghiêu cười lớn bước ra, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nói:

“Thật đúng là lão đệ ngươi rồi.”

Trần Lạc tuổi còn nhỏ, vậy nên mọi người đều gọi là lão đệ.

Trần Lạc mỉm cười gật đầu.

Hoàng Nghiêu đón Trần Lạc vào trong, từ xa liền truyền đến một giọng nói.

“Phụ thân, người đang tìm ta sao.”

Một cô gái cao hơn hai mét, trông rất khỏe mạnh, nhưng nét mặt lại thanh tú chạy tới.

Chủng tộc của Hoàng Nghiêu không coi sự mảnh mai yểu điệu là đẹp, mà phải là cường tráng.

Điều này đã khắc sâu vào trong xương tủy, suy cho cùng, cũng là để sinh tồn.

Theo thẩm mỹ của Trần Lạc, không nói đến dáng người thì khuôn mặt vẫn rất thanh tú.

Hoàng Nghiêu kéo cô lại, cười nói giới thiệu:

“Tiểu Lê, đây là chú Trần, ngươi chào hỏi một tiếng đi.”

Hoàng Lê tò mò nhìn Trần Lạc, ngươi lớn tuổi hơn ta sao?

Giọng nói lanh lảnh của Hoàng Lê cất lên:

“Đã từng gặp chú Trần, xin chào chú Trần.”

Hoàng Nghiêu nháy mắt ra hiệu nhìn Trần Lạc như muốn nói, con gái nhà ta cũng không tệ phải không? Ngươi có muốn suy nghĩ một chút không?

Hoàng Lê mang đến cho Trần Lạc cảm giác về một nữ cường tráng, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn nhưng lại có khuôn mặt thanh tú.

Muốn bao nhiêu kỳ quái liền có bấy nhiêu.

Vãn bối này chào Trần Lạc, Trần Lạc cũng không thể không đáp lại một chút.

Trần Lạc tiện tay ném ra tấm thẻ Tử Tĩnh trị giá hơn một triệu.

“Cháu gái, nhận lấy mà dùng đi, quà gặp mặt của chú Trần.”

Hoàng Nghiêu mỉm cười nhìn, khả năng hắn có hàng chục nghìn Tử Tĩnh đi, cái này cần phải tiêu nhanh, tiền có thể được trừ sạch mà không mất bất kỳ khoản phí nào.

Hoàng Nghiêu cũng đã nhìn ra, Trần Lạc không coi trọng Hoàng Lê, liền xua tay để Hoàng Lê rời đi.

Hoàng Lê cầm Tử Tĩnh Tạp(

) nhanh chóng chạy đi, Tử Tĩnh Tạp sao, để xem bên trong có bao nhiêu tiền.

()Tử Tĩnh Tạp: thẻ Tử Tĩnh.

()Tử Tĩnh Tạp: thẻ Tử Tĩnh.

Hơn một triệu ba trăm.

Hoàng Lê kích động đưa tay nhét vào miệng, trong mắt lấp lánh ánh sao.

“Quả thật là cha ruột của ta, chú Trần giàu như vậy sao? Ba thế mà lại quen biết một người giàu có như vậy?”

Trần Lạc cùng Hoàng Nghiêu ngồi ở phòng khách.

Hoàng Nghiêu nói:

“Cái đó, ta đã tìm ra được biện pháp cải tạo phi thuyền, chỉ cần tìm Xà Mẫu là được, cô ấy bảo hộ ngành công nghiệp xám(), ngươi có thể từ chỗ cô ta lấy được giá ưu đãi.”

()Công nghiệp xám: làm những công việc không hợp pháp, không minh bạch, hoặc vi phạm đạo đức.

(*)Công nghiệp xám: làm những công việc không hợp pháp, không minh bạch, hoặc vi phạm đạo đức.

Mặc dù chúng ta đã nắm vững các định luật dịch chuyển không gian nhưng vẫn muốn một phi thuyền.

Do quy luật dịch chuyển không gian, khoảng cách xa vẫn sẽ tiêu hao rất nhiều dị năng của Trần Lạc, trong trường hợp không có dị năng thì vô cùng nguy hiểm.

Ừm, Trần Lạc cảm thấy rất nguy hiểm.

Ngoài ra, Mễ Lạp và những người khác vẫn luôn ở trong dị năng không gian, mặc dù dị năng không gian an toàn nhưng lại là một không gian tối tăm, ở trong đó lâu sẽ rất nhàm chán.

Hoàng Nghiêu lại nói:

“Nhưng mà lão đệ ngươi yêu cầu một cấp Thần hệ Quang Minh, quả thực rất khó tìm, quê hương của ngươi quá xa xôi, không tìm được người dám đi, bọn họ sợ chúng ta làm việc mờ ám.”

Trần Lạc trầm ngâm suy nghĩ, nếu là như này, tiền bạc không phải là vấn đề, ra giá càng cao, đối phương càng lo lắng.

Mễ Lạp thăng cấp lên Bán Thần, hẳn là có thể thanh lọc Lam Tinh trên diện rộng, nhưng không có cách nào thanh lọc hoàn toàn, dù sao cũng là do hắc ám pháp tắc ăn mòn.

Điều Trần Lạc muốn là thực hiện nó một cách hoàn hảo, nếu không có Oboone, Lam Tinh cũng đã bị con người phá hủy.

Nhưng nếu không tìm được cấp Thần hệ Quang Minh thì sẽ không thể làm gì được.

Hoàng Nghiêu vỗ trán nói:

“Xà Mẫu khả năng có người quen biết, tìm cô ấy hỏi thử xem sao.”

Hoàng Nghiêu kết nối với Xà Mẫu, chỉ trong chốc lát liền truyền đến giọng nói của Xà Mẫu.

Xà Mẫu nhiệt tình nói:

“Ngươi là đang tìm hệ Quang Minh để thanh lọc quê hương sao? Tìm không được cũng không sao, ta có thể làm được, chỉ cần Trần Lạc ngươi đi cùng ta.”

Xà Mẫu có thể làm được?

Như vậy thì càng tốt.

Lam Tinh là chuyện ở quê của Trần Lạc, càng ít người biết càng tốt.

Trần Lạc và Hoàng Nghiêu ngay lập tức đi đến tinh cầu mà Xà Mẫu đang ở, cách nơi này rất gần, bay trong mười ngày là có thể tới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!