Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 883: Chương 883: Phiên Dịch Vạn Năng

Trong dị năng không gian tối tăm, một vài tia sáng đã chiếu đến một khu vực khiến nó vô cùng rực rỡ.

Là Mễ Lạp phát ra ánh sáng.

Mễ Lạp đeo một chiếc kính gọng dày đọc sách, điều này khiến việc đọc sách trở nên thú vị hơn.

Trần Lạc cũng cảm thấy như vậy.

Ngưng Sương nằm ngủ say, trên mũi còn có bọt khí.

Mễ Linh thỉnh thoảng phỏng đoán về dị năng của mình, khi mệt mỏi liền lấy những cuốn sách Eastman để lại mà đọc, có một máy phiên dịch vạn năng.

Mễ Phạn đang dựa lưng vào người Pháp Tuyết, bây giờ Pháp Tuyết đã là một con chó lớn cao hai mét, rất giống chó mẹ Samoyed của nó, toàn thân là bộ lông trắng như tuyết.

Trong dị năng không gian có một khu vực thời gian gấp năm lần, Pháp Tuyết đã là trung cấp cấp Hoàng, lợi hại hơn mười anh em của nó, đây chính là ưu điểm của việc tìm được đối tượng để ôm đùi.

Pháp Tuyết không hóa hình, nằm rạp xuống trên mặt đất để Mễ Phạn có thể dựa vào tốt hơn.

Mễ Phạn dựa bên cạnh bộ lông xù của Pháp Tuyết, cầm máy chơi game trên tay, trong miệng lẩm bẩm điều gì đó.

“Biết Đại Ma Vương Mễ Phạn lợi hại đến mức nào chưa, ba tháng, cuối cùng đã vượt qua được.”

Mễ Phạn cực kỳ phấn khích, cầm lấy lon Côca bên cạnh uống một ngụm lớn.

Pháp Tuyết thấy vậy cũng thuận thế tâng bốc:

“Đại Ma Vương thật lợi hại.”

Mễ Phạn cười lớn, đột nhiên cảm thấy Côca bên cạnh không còn ngon như trước nữa.

“Lần trước quên bảo Trần Lạc mang đồ uống, đồ uống tên Hilberdo kia uống rất ngon.”

Mễ Phạn lại đem chu quả bên cạnh lúc này đã từ bỏ giãy giụa mà ôm lấy, dùng sức ngửi.

“Thật là thơm.”

Chu quả bất lực, không biết bản thân khi nào sẽ bị ăn sạch.

Chơi được một lúc, Mễ Phạn dường như có cảm ứng, màu sắc pháp tắc giống như màu đỏ của quả táo xuất hiện quanh người Mễ Phạn.

Mễ Phạn cẩn thận quan sát.

Phía trên, loáng thoáng thấy Mễ Lạp, Mễ Linh, Trần Lạc, Ngưng Sương, Pháp Vương đang quay tròn.

Biểu cảm, sắc mặt khác nhau.

Mễ Phạn ồ lên một tiếng:

“Có thứ gì đó được kéo ra khỏi cơ thể Trần Lạc, giống như một sợi chỉ và nó được kết nối lên trên người những người khác.”

Mễ Phạn cẩn thận cảm nhận, phát hiện ra loại dây trên người Trần Lạc được kết nối với hai người khác.

Một người trong số họ chỉ có thể nhìn thấy một khuôn mặt mờ hồ, người còn lại thì hoàn toàn chìm trong sương mù.

Người thứ nhất rất lợi hại, người thứ hai là cực kỳ lợi hại.

Mễ Phạn lẩm bẩm:

“Chỉ mới móc túi một chút mà đã thay đổi vận mệnh của Trần Lạc, khiến Trần Lạc va chạm với hai người này, hai người này mỗi người đều lợi hại hơn người kia, Trần Lạc sẽ gặp nguy hiểm nếu đụng phải bọn họ.”

Cách thức làm việc của Tử La Lan thật khiến người ta e sợ, đương nhiên sẽ không từ chút thủ đoạn nào.

Cô nối tuyến nhân quả của Trần Lạc với hai người mạnh mẽ lại, để cho hai người này giết chết Trần Lạc, bản thân cô không có sức chiến đấu, dưới tình huống Trần Lạc không ra tay với cô, Tử La Lam chỉ có thể sử dụng thủ đoạn này.

Nói ví dụ như này, nếu kết nối tuyến nhân quả của một người bình thường với lính đánh thuê, thân là một người bình thường đương nhiên không thể là đối thủ của một lính đánh thuê đã trải qua vô số trận chiến sinh tử.

Vẫn là đang không biết xảy ra chuyện gì.

Mễ Phạn lâm vào trầm tư hồi lâu, sau đó liền nở nụ cười.

“Đại Ma Vương Mễ Phạn ta chỉ cần tùy tiện tấn công, ngươi sẽ tự biến mình thành trò hề.”

“Ta không cần làm gì cả, chỉ cần kéo dài thời gian một chút.”

Mễ Phạn nhìn về phía Mễ Lạp, chìa khóa để giải quyết vấn đề nằm ở trên người Mễ Lạp.

Nhưng Mễ Phạn vẫn chưa đủ khả năng để kiểm soát được mọi thứ trong lòng bàn tay, chỉ cảm thấy Mễ Lạp chính là chìa khóa mấu chốt để phá vỡ tình thế.

Thực ra, cách phá vỡ tình thế dễ dàng nhất là để Trần Lạc đứng lên, trong trường hợp đó không ai có thể làm gì được.

Nếu Mễ Phạn không chọn thì khi vào cuộc sẽ có lợi ích rất lớn.

Đây là cơ hội để Mễ Lạp trở thành Thần, nếu Mễ Lạp thành Thần, đối với Mễ Phạn cũng vô cùng có lợi.

Về phía Trần Lạc, cũng có những lợi ích khó mà đo lường được.

Mễ Phạn lại ôm chu quả, dùng sức ngửi:

“Ngươi quả nhiên có ích lợi rất lớn, nhưng mà, chỉ dựa vào ngươi thôi cũng chưa đủ.”

Chu quả lệ rơi đầy mặt, đúng vậy, ta là rác rưởi, vậy ngươi thả ta đi.

Sáng hôm sau.

Trần Lạc rời giường, đứng dậy vươn vai một cái.

Mặt trời nói sớm sớm sớm().

()Đây là một cách nói thân mật và vui vẻ để chào buổi sáng, như một lời chúc từ mặt trời. Đây là một câu trong bài hát “上学歌” dành cho trẻ em ở Trung Quốc.

()Đây là một cách nói thân mật và vui vẻ để chào buổi sáng, như một lời chúc từ mặt trời. Đây là một câu trong bài hát “上学歌” dành cho trẻ em ở Trung Quốc.

Cua đồng nói may mà tối qua tiểu tử ngươi ngoan ngoãn, nếu không ta cua ngươi(

).”

()Nghĩa của câu nói này là một cách nói đùa hoặc đe dọa, dùng từ “cua” để ám chỉ việc kiểm duyệt hoặc hành hung ai đó.

()Nghĩa của câu nói này là một cách nói đùa hoặc đe dọa, dùng từ “cua” để ám chỉ việc kiểm duyệt hoặc hành hung ai đó.

Vừa mới tỉnh dậy chưa được bao lâu, một bữa sáng phong phú dị thường đã chờ sẵn Trần Lạc.

Bốn cô gái thu lan đông trúc vẫ chưa từ bỏ ý định tới phục vụ Trần Lạc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!