Hoàng Nghiêu nhìn Trần Lạc với ánh mắt đầy ghen tị.
Hoàng Nghiêu nhớ tới điều gì đó:
“Đúng rồi, Lôi Khiếu còn chưa xin lỗi Trần Lạc, để ta liên lạc với hắn.”
Lúc trước bốn cấp Thần đi đến Lam Tinh, ngoại trừ Thời Tố, Xà Mẫu, Hoàng Nghiêu, còn có Lôi Khiếu hệ Lôi.
Trần Lạc xua tay nói:
“Quên đi, ta không muốn truy cứu nữa.”
Hoàng Nghiêu vẫn nhất quyết liên lạc.
Rất nhanh đã liên lạc được.
Hoàng Nghiêu cười lớn, nói:
“Lôi Khiếu à, bây giờ Trần Lạc đang ở bên cạnh ta, ngươi chỉ cần nói một lời xin lỗi coi như xong, thêm nữa thì bày tỏ chút thành ý của mình đi.”
Hoàng Nghiêu mất 2 triệu 8 trăm cộng với nửa chai rượu trị giá một triệu, Xà Mẫu thậm chí còn mất đi hạt giống Thế Giới Thụ với giá gốc là 30 triệu Tử Tĩnh, ngươi cũng nên bù vào thêm cái gì đó chứ.
Lôi Khiếu không thể không bày tỏ chút sao?
Hoàng Nghiêu cũng là vì muốn tốt cho Lôi Khiếu, tùy tiện bồi thường một ít là chuyện này coi như xong.
Giọng nói của Lôi Khiếu truyền đến, vị trí hắn đang ở có chút ồn ào:
“Thật xin lỗi, lúc đó ta là bị Thời Tố lôi kéo đi, đừng thấy lạ.”
Lôi Khiếu cũng coi như đã ra tay để bảo vệ Lam Tinh, Trần Lạc cũng không mong đợi hắn sẽ bồi thường, dù sao đều nghèo.
Lôi Khiếu pha trò, cười nói:
“Ta thật sự rất nghèo, không thể so cùng với Hoàng Nghiêu và Xà Mẫu.”
Lôi Khiếu ở phía bên kia lộ ra một vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa khinh thường, còn muốn bồi thường?
Còn muốn thế nào nữa? Ta đã nhượng bộ rồi, còn ở lại Lam Tinh hơn ba tháng.
Ngươi có biết thời gian đối với cấp Thần quý giá như thế nào không?
Chỉ trong ba tháng này, tối thiểu ta cũng phải kiếm được 20 nghìn Tử Tĩnh đấy.
Nếu thật sự muốn ra tay với ta thì cứ làm đi, dù sao cũng không thể nào mất tiền để bồi thường được.
Xà Mẫu coi trọng người nhà của mình, Hoàng Nghiêu cũng vậy, nhưng Lôi Khiếu lại không mấy quan tâm.
Với tuổi thọ của cấp Thần được bắt đầu từ một trăm nghìn năm, vợ của Hoàng Nghiêu không biết đã chết bao nhiêu người, cả con cái cũng vậy.
Các Bán Thần chỉ có tuổi thọ ba nghìn năm.
Đến mức phải bỏ tiền mua thần vật để tăng tuổi thọ sao?
Thứ đó có giá trị dưới vài triệu thạch Tử Tĩnh sao?
Dù có kéo dài thì ngươi vẫn sẽ chết.
Chết sớm hay chết muộn cũng đều là chết.
Sau lần đầu ngươi còn thử cứu đám hậu duệ của mình một lần, nhưng nếu chết quá nhiều, ngươi cũng sẽ chết lặng mà thôi.
Lôi Khiết đã mất đi hàng chục con cháu và vợ.
Hắn không lo lắng Trần Lạc sẽ giết chết bọn họ, giết thì cứ giết đi, giết xong ta lại tìm người khác.
Ban đầu đồng ý với Xà Mẫu, chỉ là việc tiêu diệt Lam Tinh thực sự sẽ không mang lại lợi ích gì cho hắn mà chỉ có hại, vậy thì chi bằng bảo vệ nó đi.
Bồi thường cho Trần Lạc mấy chục nghìn Tử Tĩnh còn được, nhưng mấy triệu, mấy chục triệu sao?
Cút đi, kiếm tiền dễ thế à?
Hoàng Nghiêu lắc đầu, nói:
“Bên phía hắn hình nhưu có chút ồn ào, ta không nói Trần Lạc đã lĩnh ngộ được hai pháp tắc đầu, nếu không thì chắc chắn hắn sẽ không phản ứng như thế này.”
Trần Lạc cười nói:
“Hiện tại coi như xong rồi, ta cũng không tìm hắn gây sự.”
Hoàng Nghiêu và Xà Mẫu liếc nhau, chúng ta chỉ cần ôm thật chặt đùi Trần Lạc là được rồi, chúng ta cùng Lôi Khiếu không có quan hệ tình nghĩa gì, tại sao phải để hắn ôm đùi làm gì?
Buổi trưa, Trần Lạc lại xây dựng một lối đi không gian khác, phi thuyền quay về.
Xà Mẫu cười nói:
“Đã khôi phục về cài đặt gốc, Trần Lạc, ngươi chỉ cần ràng buộc thân phận của ngươi một lần, những người khác liền có quyền sử dụng, phi thuyền này khá tốt, giá gốc là 30 triệu Tử Tĩnh đấy.”
…
Số tiền hiện tại của Trần Lạc dư sức mua một phi thuyền tốt hơn.
Nhưng tại sao lại phải mua?
Phi thuyền của Thời Tố không phải trị giá 100 triệu sao?
Giết chết hắn thì mọi thứ của hắn sẽ là của ta.
“Thả ta ra, thả ta ra ngoài.”
Mễ Phạn đột nhiên ở bên trong dị năng không gian kêu gào muốn ra ngoài.
Trần Lạc cau mày, ta một mình tới đây, ngươi đi ra không phải liền bại lộ bí mật dị năng không gian sao?
Mễ Phạn từ trước đến nay chưa từng náo loạn như vậy, sao đột nhiên thay đổi tính tình rồi?
Mễ Phạn lớn tiếng nói:
“Yên tâm đi, ngươi cứ thả ta ra ngoài.”
Được rồi, kỳ thực chuyện dị năng không gian bị lộ ra cũng không sao, ai có thể làm gì Trần Lạc?
Mễ Phạn, Mễ Lạp và những người khác bước ra, nhưng Trần Lạc chỉ lo lắng bọn họ sẽ gặp nguy hiểm.
Có điều Mễ Phạn sớm đã có thể cảm nhận được điều này nên thực ra không phải là vấn đề.
Tối qua Trần Lạc đã nhờ Xà Mẫu sắp xếp cho mình một căn phòng, thả mấy người Mễ Lạp Mễ Phạn ra ngoài.
Pháp Vương vẫn ở trong không gian tiếp tục lĩnh ngộ, gần đây mới lĩnh ngộ thêm được cái gì đó.
Ngưng Sương còn đang ngủ.
Mễ Linh hô lên một tiếng:
“Đến giờ ăn rồi.”
Ngưng Sương đột nhiên tỉnh dậy:
“Dọn cơm, dọn cơm đi.”
Mễ Lạp che miệng cười khúc khích.
Trần Lạc hỏi:
“Đi ra có chuyện gì không?”
Mễ Phạn hừ một tiếng:
“Trong đó chán quá, chúng ta ra ngoài hít thở không khí thôi.”
Được rồi, ngươi là tổ tông, chỉ cần ngươi vui vẻ là được.
Trần Lạc dẫn một nhóm người ra khỏi phòng, Xà Mẫu và Hoàng Nghiêu vô cùng ngạc nhiên.
Kim ốc tàng kiều()?
()Nhà vàng cất người đẹp.
(*)Nhà vàng cất người đẹp.
Xuất hiện từ đâu?