Vị khách quý đột nhiên tránh ra, Hoàng Nghiêu đổi sang một khuôn mặt tươi cười:
“Trần Lạc, ngươi mua đi.”
Vẫn là Hoàng Nghiêu còn đang muốn chừa lại chút mặt mũi, nếu không nhất định sẽ gọi hắn là đại ca, chủ yếu là do Trần Lạc còn quá trẻ, mới hơn hai mươi tuổi, mà Hoàng Nghiêu đã hơn mấy vạn tuổi rồi.
Mũ bảo hiểm được chia thành năm loại: bình thường, tinh xảo, sang trọng, hoàn hảo và tối cao.
Giá cả khác nhau và độ ảo cũng khác nhau.
Để làm ra một chiếc mũ bảo hiểm cần phải kết nối các dây thần kinh của não bộ, nếu không thì việc chế tạo một chiếc đồng hồ rất đơn giản.
Một chiếc bình thường có giá 100 Tử Tĩnh, đây cũng là một mức giá khiến người bình thường phải sợ hãi, rất nhiều người phải làm việc chăm chỉ để mua một chiếc mũ bảo hiểm bình thường, với hy vọng kiếm được tiền trong trò chơi.
Đương nhiên là Trần Lạc mua kho trò chơi phiên bản tối cao, hai trăm nghìn Tử Tĩnh một cái, cấp Thần muốn có được cũng phải mất mấy năm.
Trần Lạc trong nháy mắt mua luôn hai mươi cái, đưa cho Hoàng Nghiêu và Xà Mẫu mỗi người một cái.
Hoàng Nghiêu và Xà Mẫu nhận thấy có gì đó không đúng, Trần Lạc mới vào vũ trụ không được bao lâu, làm sao lại có thể giàu có như vậy được?
Pháp tắc không gian kiếm tiền cực kỳ lợi hại nhưng có thể nắm vững không được lâu.
Trần Lạc suy nghĩ một chút, cũng hoàn toàn có thể mua cho các thành viên, chỉ cần vung tay một cái, đã mua ba mươi nghìn chiếc mũ bảo hiểm tinh xảo trị giá 300 Tử Tĩnh.
Số tiền nhỏ, tổng cộng mới có 9 triệu Tử Tĩnh.
Đi theo đc lăn lộn, cũng nên để các ngươi trải nghiệm một lần trò chơi thực tế ảo phải không?
Trần Lạc trả tiền đặt cọc nhưng không có nhiều hàng như vậy nên đồng ý buổi tối sẽ tới lấy hàng.
Hoàng Nghiêu và Xà Mẫunhìn nhau, lấy tiền ở đâu ra?
Mễ Phạn nóng lòng muốn trải nghiệm, Trần Lạc lại ngăn cản, khuyên nhủ:
“Ăn cơm trước đi, ăn no mới có sức để chơi game.”
Mễ Phạn lập tức bị thuyết phục.
Trần Lạc lấy chiếc siêu xe thể thao lần trước mua ra, nhanh chóng phóng đến nhà hàng mây ở trung tâm.
Hoàng Nghiêu giật nảy mình:
“Trần Lạc à, chúng ta cũng không phải người ngoài, không cần tốn nhiều tiền như vậy, nhà hàng này đắt như vậy, chúng ta nhiều người thế này, tính sơ qua cũng đã tốn mấy chục nghìn Tử Tĩnh.”
Nếu như cấp Thần một năm kiếm được một trăm nghìn Tử Tĩnh, ai lại bằng lòng tiêu gần nửa tiền làm cả năm cho một bữa ăn chứ?
Trần Lạc thản nhiên nói:
“Không có việc gì, chỉ cần vảy chút nước là được.”
Lần trước đám người Trần Lạc đã bỏ ra 530 nghìn Tử Tĩnh khiến nhà hàng vẫn còn ấn tượng, hiếm khi thấy một vị khách nào hào phóng như vậy.
Vừa ngồi xuống, Mễ Phạn đã cầm thực đơn lên, nói:
“Mang lên trước 10 con cá loại này, còn nước Hilberdo kia mang lên cho ta 10 lít.”
Hoàng Nghiêu cầm thực đơn xem qua, Miêu Nhĩ Nương này đã trực tiếp tiêu hết 200 nghìn Tử Tĩnh, con gái ta nuôi đến khi lớn cũng không tốn nhiều tiền như vậy.
Trần Lạc chỉ vào thực đơn, nói:
“Lấy 10 phần bít tết này, những cái này, cái này không cần, còn những cái khác thì mỗi loại một phần.”
Xà Mẫu đứng ngồi không yên, giống như một cô gái nghèo lên thành phố.
Khi đồ uống tới, Mễ Phạn lập tức uống trước, bụng nhỏ cũng đã phình ra.
Khóe miệng Hoàng Nghiêu giật giật, Miêu Nhĩ Nương này, đã uống hết sạch Tử Tĩnh của Miêu Nhĩ Nương cực phẩm luôn rồi.
Xà Mẫu uống từng ngụm nhỏ, loại đồ uống này cô chưa từng uống qua, uống một ngụm nhỏ chính là đi bay mấy trăm Tử Tĩnh, đây là chuyện mà trước đây cô căn bản không dám nghĩ tới.
Không phải Xà Mẫu không đủ khả năng chi trả, mà là kiếm tiền khó khăn, kiếm được bao nhiêu cũng không nỡ dùng, toàn bộ đều dành để bồi dưỡng Xà tộc.
Cá được mang lên, Mễ Phạn ăn vài miếng hết đuôi cá, cô rất thích ăn đuôi cá.
Mễ Phạn dùng ánh mắt tinh quái nhìn Ngưng Sương:
“Ngưng Sương, đuôi cá của ngươi cũng cho ta ăn chứ.”
Ngưng Sương cảnh giác nhìn Mễ Phạn:
“Không cho.”
Pháp Vương chán ghét nhìn Mễ Phạn:
“Cho ngươi, chó không thích ăn cá.”
Mễ Phạn vui vẻ ra mặt nhận lấy.
Hoàng Nghiêu cảm thấy Miêu Nhĩ Nương này không hề đơn giản, liền đưa con cá của mình ra, nó:
“Ta cho ngươi.”
Mễ Phạn lại một mặt ghét bỏ:
“Ai thèm ăn nước miếng của ngươi.”
Hoàng Nghiêu bị làm cho nghẹn không nói nên lời.
Sau khi ăn uống no nê, Trần Lạc tính tiền, nhiều hơn lần trước rất nhiều, 780 nghìn Tử Tĩnh.
Ăn xong, Mễ Phạn lớn tiếng nói:
“Ta muốn gói đồ uống đó lại.”
Nhân viên phục vụ mỉm cười, nói:
“Được, ngài muốn gói bao nhiêu?”
Mễ Phạn nói ra một lời gây bất ngờ:
“Một nghìn lít.”
Một nghìn lít chính là 10 triệu Tử Tĩnh.
Hoàng Nghiêu và Xà Mẫu lập tức ngơ ngác, nếu nói đồ uống này có thể giúp tăng cường sức lực thì cũng không đắt, thế nhưng mà loại đồ thức uống này chỉ giúp ích được một chút, chủ yếu là dễ uống, giống như có mùi vị gây nghiện.
Ai lại bỏ ra 10 triệu chỉ để mua đồ uống chứ?
Nhân viên phục vụ giật nảy mình, cô còn tưởng chỉ mua mang về mấy lít chứ, cô khó xử nhìn Trần Lạc.
Trần Lạc xua tay:
“Đi nhanh đi.”
Nhân viên phục vụ nói:
“Chúng ta không còn nhiều như vậy, chỉ có vài chục lít, nhưng nếu quý khách thật sự muốn thì chúng ta có thể chuyển hàng.”
Trần Lạc gật đầu, quay đầu hỏi Mễ Phạn:
“Một nghìn lít có đủ không, muốn đóng gói ba nghìn lít không?”
Hoàng Nghiêu té xỉu, Xà Mẫu cũng té xỉu, thật là hào vô nhân tính.