Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 888: Chương 888: Buổi Đấu Giá Quy Mô Nhỏ

Trần Lạc thuận miệng hỏi:

"Gần đây có buổi đấu giá gì không?"

Người phục vụ cung kính trả lời:

"Chỉ toàn là một số buổi đấu giá quy mô nhỏ, dựa vào thân phận tôn quý của ngài thì có đến cũng không mua được thứ gì giá trị."

Trần Lạc nhíu mày, không có thứ tốt gì à.

Sau khi trả xong tiền đồ uống, trong tấm thẻ của Malmo vẫn còn ba trăm vạn Tử Tinh, còn tấm thẻ có hơn năm nghìn vạn Tử Tinh của Thrust thì hắn chưa động đến.

Sau không còn tiền rồi.

Không sao, người khác mấy năm tổ chức một lần, vậy thì ta mấy năm mở hàng một lần, một lần ăn mấy năm.

Trần Lạc thuê một gian phòng, lẳng lặng ngồi trong đó.

Trần Lạc ngồi xếp bằng, sau khi nghe nói đến tin đồn về đại thần chứng thực, Trần Lạc cực kỳ thèm muốn.

Cái đó vượt xa so với phần thưởng của đại thần chứng thực.

Tuy hắn đã lĩnh ngộ hai đạo phép tắc, nhưng không có cái nào có thể giúp ích cho việc đối đầu trực diện với người khác cả.

Nếu như có được đại thần chứng thực, chưa kể đến cái khác, đầu tiên là tuổi thọ của thân thể sẽ tăng lên rất nhiều.

Quan trọng nhất là năng lực bảo mệnh lại nhiều thêm một cái.

Trần Lạc lấy phép tắc không gian hành tẩu hư không ra xem, im lặng ngẫm nghĩ.

88 điểm, chỉ còn thiếu 12 điểm nữa là đủ một trăm tròn.

Vậy 12 điểm này tại sao lại chưa đủ?

Hành tẩu hư không trong cự ly ngắn đã gần như hoàn mỹ, hành tẩu hư không trong cự ly dài cũng phải được một ít điểm rồi.

Thực tế, số điểm của Trần Lạc cách một trăm điểm rất gần là bởi vì vấn đề khó nhất đã được Trần Lạc giải quyết.

Hắn đã sử dụng hành tẩu hư không trong tình huống không gian bị tan vỡ.

Nếu những người khác có thể đạt đến 88 điểm, thì cũng là do bọn họ đã làm hết những vấn đề đơn giản trước, chỉ còn lại một vấn đề khó nhất.

Cũng giống như trong một bài thi toán, tất cả mọi người đều biết câu hỏi cuối cùng là để kéo điểm của mọi người chênh nhau.

Đáng tiếc, phép tắc chỉ nói cho Trần Lạc biết tiến độ đã đạt tới 88, vẫn còn 12 điểm nữa, nhưng vấn đề nằm ở đâu thì nó không nói cho hắn biết.

Trần Lạc dùng hành tẩu hư không đi tới bên ngoài tinh cầu, sau đó không ngừng tiến hành hành tẩu hư không trong cự ly dài.

Đột nhiên, trong lòng Trần Lạc xảy ra một đợt rung động, trên mặt cũng hiện rõ vẻ vui mừng.

Tiến độ của hành tẩu hư không đã đến 91 rồi.

Trong lòng hắn cũng đột nhiên xuất hiện một cảm giác, giống như là phép tắc nói cho Trần Lạc biết tiến độ đã đến 91.

Tin tức mà hắn cảm giác được đại khái là khi đạt tới một trăm sẽ nhận được phần thưởng lớn.

Chỉ khi tiến độ vượt qua 90 mới có thể nhận được tin tức này.

Trần Lạc vui sướng không thôi, xem ra truyền thuyết đại thần chứng thực là sự thật rồi.

Một buổi chiều đã kiếm được ba điểm, vậy có phải chỉ cần tập thêm ba ngày nữa là có thể đạt được chín điểm còn lại không?

Đương nhiên chuyện này là do hắn tưởng tượng ra thôi.

Trần Lạc thở dài một cái, 91 điểm mà không có phần thưởng gì à.

Cố lên, hướng về mục tiêu một trăm điểm, chỉ có như vậy mới có thể dựa vào thân thể để giết chết Thời Tố được.

Trần Lạc trở về tinh cầu vui vẻ, hắn thu hồi mũ trò chơi và đồ uống lại, sau đó bắt đầu truyền tống đến miêu tinh.

Hắn đã đi được mấy tháng, không biết hiện giờ các thành viên thế nào rồi.

Từ miêu tinh đến tinh cầu vui vẻ, lúc đi thì cần hai tháng, lúc trở về chỉ mất hai tiếng đồng hồ.

"Giáo chủ, giáo chủ đã trở về."

Mễ Phạn là giáo chủ của miêu miêu giáo.

"Hu hu, đại ca, cuối cùng ngươi cũng đã trở về rồi, làm lão Hùng ta nhớ muốn chết."

Hùng Văn Huệ nhảy bổ lên ôm chầm lấy Trần Lạc.

Trần Lạc tươi cười đầy mặt.

Thư Vân, Trần Quang, Từ Thanh cũng ra đón chào.

Mộng Âm và Triệu Tử Ý một trái một phải đứng vây xung quanh Trần Lạc.

"Có mang đồ ăn ngon về không vậy?"

Lúc hắn mới gặp Mộng Âm, Mộng Âm mới là cô bé mười lăm tuổi, biến thân thành con thỏ, sau đó bị Trần Lạc xách về căn cứ, hiện giờ đã trở thành thiếu nữ hai mươi tuổi rồi.

Còn cô nhóc Triệu Tử Ý này, đúng là càng lớn càng xấu.

Nhìn thấy bọn họ, trong lòng Trần Lạc tràn đầy thân ái.

"Có, có hết, ta còn chuyên môn tìm mua cho các ngươi.

Trần Quang nói"

"Đại ca, trong khoảng thời gian trước có một đội phi thuyền bay tới đây, Vạn Kiện Quy, Vưu Lý đã dẫn theo mười mấy người chạy đi với bọn họ rồi."

Trần Lạc ngẩn ra, chạy đến vũ trụ?

Trần Lạc lắc đầu, hắn có thể sống thoải mái như vậy là do hắn mạnh.

Ở trong vũ trụ này, cho dù là chỗ nào thì cũng phải tuân theo quy tắc cá lớn nuốt cá bé.

Đi thì đi, hắn còn đang lo không biết phải xử lý Vạn Kiện Quy thế nào.

Còn tên Vưu Lý kia, không biết có bị người khác cho ăn đập hay không.

Tự nhiên tiễn được hai mối họa đi rồi, đúng là đáng chúc mừng.

Trần Lạc triệu tập mọi người lại:

"Chuẩn bị trở về Lam tinh, quê hương của chúng ta đã trở lại như ban đầu, hơn nữa còn trở nên đẹp đẽ hơn nữa."

Trên mặt mọi người lộ ra vẻ hưng phấn, đúng là miêu tinh rất tốt, nhưng cù có tốt thế nào cũng không phải là quê hương của bọn họ, ở lại chỗ này cứ có cảm giác không yên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!