Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 889: Chương 889: Thời Gian

Đi chuẩn bị thôi, ngày mai chính thức khởi hành.

Buổi tối, Trần Lạc phân phát dịch Thăng Hoa Thảo cho mọi người.

Trần Quang chỉ có thực lực bậc bảy, nhưng là anh em vào sinh ra tử với Trần Lạc, đương nhiên cũng có một phần cấp hoàng.

Hùng Văn Huệ đến cấp vương là đã đến đỉnh rồi, không cho cô một phần cấp hoàng thì sao mà được?

Thu Vân vẫn đang không ngừng tiến bộ, không cần dịch Thăng Hoa Thảo, Trần Lạc đưa cho cô ba viên tinh thể cấp đế hệ băng và mấy viên tinh thể cấp hoàng, nếu như cô có thiên phú thì chắc chắn có thể lên đến cấp hoàng.

Còn dịch cấp hoàng còn lại đều được phân chia cho những người thân cận và những thành viên có công lao lớn trong lúc quái vật buông xuống.

Cấp vương thì dựa theo chế độ của thành Hừng Đông để phân phát,

Trần Lạc lắc đầu, nếu có thời gian thì hắn phải mua mấy vạn phần, không không, mua nhiều như vậy không có tiền trả, vẫn nên làm nghề cũ thì hơn.

Mễ Phạn đứng trong đám mèo, hào hùng nói:

"Đi theo ta, ta che chở cho các ngươi."

Đám mèo đều biết Mễ Phạn đã bảo vệ chúng nó, đồng loạt nói.

"Xin nghe theo lời giáo chủ."

Số lượng của đám mèo không có nhiều lắm, lúc trước chúng nó bị tàn sát chỉ còn lại khoảng năm vạn con, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không thể khôi phục lại được.

Sau khi sắp xếp xong, Trần Lạc nhân cơ hội lĩnh ngộ hành tẩu hư không, nhưng suốt một đêm trôi qua vẫn không có tiến triển nào.

Đã đạt tới 91 điểm, muốn tăng thêm nữa cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy.

Trần Lạc sử dụng thông đạo không gian, cho nên muốn vận chuyển một đám mèo cấp thấp chỉ cần một lần là đủ.

Sau đó hắn lại chia thành ba lần để chuyển hết toàn bộ thành viên đi.

Lúc trước Trần Lạc đã mua một đống đồ vật, đã truyền tống đến lam tinh trước rồi, cho nên sau khi các thành viên trở về có thể lập tức bắt tay vào làm việc luôn.

Muốn truyền tống cấp thần thì không thể một phát đến lam tinh ngay được, nhưng có thể chia ra thành mấy lần truyền tống, chỉ cần mấy ngày là đến nơi.

Mễ Phạn lại nói:

"Ngồi phi thuyền đi, không cần vội, cứ để cho bọn họ làm trước, đến cuối cùng để Xà Mẫu ra tay là được."

Trần Lạc ngạc nhiên nhìn Mễ Phạn:

"Có phải là có nguyên nhân đặc biệt gì hay không?"

Mễ Phạn nói:

"Cứ nghe ta là được rồi."

Trần Lạc gật đầu, vậy cũng được, vừa hay có thời gian rảnh để lĩnh ngộ phép tắc không gian.

Lúc trước hắn bận rộn chạy ngược chạy xuôi, không có thời gian lĩnh ngộ phép tắc.

Trần Lạc nhập tọa độ vào hệ thống tự động của phi thuyền, sau đó cứ để cho phi thuyền tự động điều khiển là được.

Còn về nguồn năng lượng của phi thuyền, trên đây cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu mỗi năng lượng.

Đoàn người Trần Lạc tiến vào trong phi thuyền, Trần Lạc tiếp tục phép tắc hành tẩu hư không, cuối cùng cũng có chút đột phá, tiến độ phát triển lên 92 điểm.

Trần Lạc bực bội nói:

"Sao lại chậm như vậy, đến khi nào ta mới có thể đạt được một trăm điểm?"

Ngươi nói xem như vậy mà là chậm à?

Đã đến trình độ này rồi, còn có cấp thần mấy nghìn năm không có tiến triển thêm.

Nếu có thể dễ dàng độ phá thì đại thần chứng thực đã không trở thành truyền thuyết rồi.

Trần Lạc thở dài một cái, chợt nhớ ra khoang trò chơi, hắn cũng tiến vào trò chơi.

Mễ Lạp là mục sư, Tô Đại Trụ là xe tăng, Mễ Linh là pháp sư lửa, Ngưng Sương là pháp sư băng, Pháp Vương là pháp sư lôi, Hải Cơ lựa cho pháp sư hắc ám.

Mễ Phạn lại chọn ngay chiến sĩ.

Nghe nói Mễ Phạn đã chết tám lần.

Các nghề nghiệp trong game có thể tự do lựa chọn, cho nên Mã Ngọc lựa chọn nghề nghiệp đầu bếp.

Trần Lạc vừa đi vào trong game đã cảm thấy bản thân mình như đi vào một mảnh đất mới.

Hắn thật sự rất khiếp sợ, nơi này giống thật trăm phần trăm, hoàn toàn không thể phân rõ hiện thực hay ảo giác nữa.

Pháp Vương chạy đến đón Trần Lạc đi hội họp với mọi người, một tay cầm pháp trượng cười hề hề nói.

"Là huynh đệ thì đến chém ta xem nào."

Một tháng sau, mọi người khiếp sợ nhìn Pháp Vương, Pháp Vương có thể một mình xông pha giết chết một con boss cấp 20.

Phải biết rằng, lượng máu của boss luôn gấp người chơi đồng cấp mười mấy lần, hơn nữa còn có được kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú, cực kỳ thông minh, chứ không phải là loại boss được thiết kế sẵn theo khuôn mẫu như game ngày xưa.

Các loại quái vật trong trò chơi đều được thiết kế theo khuôn mẫu của các chủng tộc trong vũ trụ.

Lúc trước Mễ Phạn hét rồi xông lên, sau đó bị cắn chết trong nháy mắt.

Pháp Vương cười ra tiếng chó:

"Chuyện này không phải cứ có tay là làm được à?"

Đáng ghét, nó làm màu ghê quá.

Pháp Vương nói:

"Vậy đi đây, ta đi chơi một người."

Hải Cơ mặt không chút biểu cảm, thực chất cũng bị đả kích đến:

"Ta cũng đi đây."

Mễ Linh chần chừ một chút:

"Vậy ta cũng đi chiến đấu một mình."

Đội ngũ nháy mắt chỉ còn một nửa.

Trò chơi này có tác dụng rất lớn đối với việc gia tăng thực lực thật sự.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!