Giống như là phóng thích dị năng nào đó, trong hiện thực dị năng chỉ có giới hạn, nhưng trong trò chơi này có thể phóng thích dị năng vô hạn trong hình thức luyện tập, tiền đề là người chơi có sách kỹ năng.
Trần Lạc muốn dùng hành tẩu hư không cũng phải dùng đến sách kỹ năng, có điều nếu có sách kỹ năng thì dù trong hiện thực không thể dùng được hành tẩu hư không, cũng có thể thử trải nghiệm kỹ năng đó trong trò chơi này, từ đó giúp người chơi học cách nắm giữ kỹ năng trong hiện thực.
Ngoài ra, các loại hoàn cảnh trong trò chơi này như là miệng núi lửa, một vùng băng tuyết, hẻm núi sấm sét đều được bắt chước giống như thật trăm phần trăm, những hoàn cảnh như vậy giúp ích rất nhiều cho việc lĩnh ngộ.
Trong trò chơi đã có lĩnh ngộ, thì chỉ việc đi ra ngoài hiện thực để nghiệm chứng là được.
Ít nhất thì hình thức chiến đấu cực kỳ tự do trong trò chơi có thể không ngừng mài giũa kỹ xảo chiến đấu.
Trần Lạc dặn dò Pháp Tuyết:
"Ngươi chú ý mấy buổi đấu giá, nếu như có sách kỹ năng thích hợp với chúng ta thì cứ mua hết toàn bộ."
Sách kỹ năng mấy nghìn Tử Tinh một cuốn là giá trên trời, nhưng Trần Lạc có rất nhiều tiền.
Có một số khu vực cần có cấp bậc mới vào được, Trần Lạc không chờ được lâu như vậy, cho nên quyết định thoát khỏi trò chơi để thử nghiệm.
Sau một tháng, tiến độ hành tẩu hư không của Trần Lạc đã đạt tới 95 điểm, lại muốn tiến bộ thêm thì rất khó, Trần Lạc quyết định thay đổi góc độ khác, thông qua năng lực không gian khác để nghiền ngẫm hành tẩu hư không.
Giống như lĩnh ngộ hành tẩu hư không cũng có trợ giúp rất lớn đối với truyền tống không gian, cụ thể là tiến độ của truyền tống không gian đã đột phá lên đến 66 điểm.
Không biết nếu so với Thời Tố thì thế nào.
Trần Lạc tiến vào không gian sâu hơn, cảm giác được không gian có tổng cộng tám loại năng lực, cũng đồng nghĩa với việc có tám chi nhánh phép tắc không gian.
Có năm loại công năng, thuấn di, truyền tống, không gian, phòng ngự, công kích.
Phép tắc là dự trữ, gối các không gian vào nhau, sáng tạo không gian, là năng lực phụ trợ.
Phòng ngự có hai loại, một loại thiên về vật lý, một loại thiên về pháp thuật.
Công kích có ba loại, thứ nguyên, mai một, xuyên thấu.
Mỗi một loại không gian đều có ưu và nhược điểm riêng.
Mỗi loại Trần Lạc đều nắm giữ được một chút, nhưng ngoại trừ thuấn di truyền tống ra thì cái gì cũng không tinh thông.
Trần Lạc nhắm ngay lực chú ý vào phòng ngự theo bản năng.
"Ta nhổ vào."
Trần Lạc phì một tiếng, hành tẩu hư không là cách phòng ngự tốt nhất, hiện tại hắn chỉ thiếu cái để công kích, đáng lẽ ra ta phải chú trọng tinh thần vào công kích.
Vậy bắt đầu từ cái mà ta am hiểu nhất trong số đó, thứ nguyên.
Trần Lạc thở dài, chẳng qua việc này quá khó khăn.
Thật ra, so với việc đẩy tiến độ của hành tẩu hư không lên tới một trăm phần trăm, thì Trần Lạc càng muốn lĩnh ngộ được phép tắc thời gian, nhờ thời gian để thành cấp thần.
Cho dù có thể lĩnh ngộ được bốn năm phép tắc không gian, thì khi đối mặt với những cấp thần đứng ở trên đỉnh đã lĩnh ngộ được bảy tám đạo phép tắc cũng không xứng để so kè, trước mặt bọn họ, hắn chỉ có nước cúp đuôi chạy trốn.
Nhưng nếu lĩnh ngộ được phép tắc thời gian thì khác, chỉ cần sử dụng gia tốc thời gian, nếu một lần không thể giết chết ngươi thì ta làm nhiều mấy lần là được.
Không cần biết ngươi có mấy đạo phép tắc, ta cũng có thể khiến cho ngươi chết già, phối hợp với hành tẩu hư không thì không ai có thể bắt được Trần Lạc ta.
Một khi thời không kết hợp với nhau, nói không chừng sẽ xảy ra phản ứng hóa học.
Gia tốc thời gian là cái mà Trần Lạc dùng nhiều nhất, cũng là năng lực thời gian mà Trần Lạc cho rằng bản thân mình am hiểu nhất.
Đúng thế, Trần Lạc cho rằng là như vậy.
Không gian vi tôn, thời gian tối thượng, cho nên muốn dùng năng lực thời gian để thành cấp thần cũng là khó nhất.
Trong sách mà Eastman để lại, không có ghi chép nào về cấp thần hệ thời gian cả.
Dị năng thời gian cực kỳ thưa thớt, nhưng trong một thời đại vẫn còn thể tìm được mấy người.
Bán thần là tiền đề để tiếp thu phép tắc, tuy muốn đạt tới bán thần rất khó, nhưng nếu chịu trả giá cực lớn thì một con heo cũng có thể trở thành bán thần được.
Nhưng lại không có ai có thể dùng thời gian để thành cấp thần, như vậy đã chứng tỏ được mức độ khó khăn của việc này.
Trần Lạc nghĩ đến đau sọ não, mẹ nó ta là ai, bố nó đây là đâu?
Trần Lạc lĩnh ngộ hết một lượt các loại năng lực, đến cuối cùng vẫn cảm thấy trong số các phép tắc không gian thì năng lực phòng ngự vẫn là cái dễ học nhất.
"Ăn cơm thôi."
Mã Ngọc là người đầu tiên rời khỏi trò chơi để đi nấu cơm cho mọi người, tuy trong trò chơi không đi cùng nhau, nhưng trong hiện thực vẫn ở bên nhau.