"Chúng ta cũng đi đi.”
Trần Lạc nói với vẻ nghi ngờ:
“Ta đang chuẩn bị bế quan mà, vì sao chúng ta lại phải đi?”
Vẻ mặt Mễ Phạn bỗng trở nên nghiêm túc:
"Bởi vì sẽ có người tới đây tìm ngươi, ngươi trốn không được đâu.”
Sắc mặt Trần Lạc đen lại, vì sao gọi là trốn? Ta đang tu luyện mà! Có người tới tìm ta ư? Là ai? Mễ Phạn lắc lắc đầu:
"Ta chỉ biết đó là một cấp thần rất mạnh, mà hắn ta biết rõ tọa độ của Lam tinh ở đâu, thế nên chúng ta không thể ở lại Lam tinh nữa. Phía sau chuyện này có một người đang thao túng, mục đích là muốn giết chết ngươi. Bây giờ ngươi có 2 sự lựa chọn, thứ nhất là ngươi có thể đi tới nơi khác trốn 100 năm, còn thứ hai chính là bước vào cuộc chơi đã được sắp đặt trước. Ta có cách có thể giấu Lam tinh đi khoảng 100 năm, khiến nó đứng ngoài vận mệnh, sẽ không có ai tìm ra Lam tinh cả. Một trăm năm sau, ta sẽ không thể lại dùng cách này một lần nữa ngay được. Nếu như ngươi lựa chọn phương pháp thứ nhất thì Lam tinh sẽ tạm thời an toàn trong vòng 100 năm, nhưng 100 năm sau Lam tinh sẽ rơi vào tình huống cực kì nguy hiểm. Trừ khi ngươi cảm thấy trong vòng 100 năm bản thân ngươi sẽ có đủ năng lực để bảo vệ Lam tinh.”
Trần Lạc cảm thất bản thân có khả năng có thể lĩnh ngộ được pháp tắc thời gian trong vòng 100 năm, nhưng mà hắn thật sự không nắm chắc 100%. Mà trước giờ những kỹ năng hắn lĩnh ngộ được toàn là kỹ năng chạy trốn, vậy hắn thật sự có thể lĩnh ngộ được những đạo pháp tắc khác của không gian ư? Trần Lạc mở to mắt, có người muốn giết chết ta, nhưng mà chắc chắn hắn ta sẽ không giết nổi ta. Làm sao có ai trên đời này có khả năng giết chết ta được cơ chứ? Mặc dù ta là cấp thần nắm trong tay 3 đạo pháp tắc có tính công kích yếu nhất, nhưng mà trong vũ trụ này, ta chính là cấp thần nắm trong tay năng lực bảo vệ mạng sống mạnh nhất, không phải à?
Mà cũng có khả năng bọn hắn sẽ trút giận lên Lam tinh, giống như những gì Thời Tố từng làm vậy. Nếu bản thân hắn ở lại Lam tinh thì cũng coi như là có chút ý nghĩa trong việc bảo vệ Lam tinh đi. Kẻ đứng sau ư? Lẽ nào là Thời Tố à? Không phải là do Trần Lạc coi thường hắn ta, nhưng mà hắn ta dám tới đây thì chúng ta sẽ đánh một trận với nhau, ai mà sợ ai cơ chứ? Nhưng mà hiển nhiên là không phải hắn ta. Vậy là ai mới được cơ chứ? Ta thật thà lắm mà, chẳng đắc tội ai cả, tại sao bỗng nhiên lại có người muốn giết ta cơ chứ? Trần Lạc như nghĩ tới cái gì đó, hắn hỏi:
“Có thể nào ta ở lại Lam tinh, sau đó ngươi giấu Lam tinh đi không?”
Quê hương luôn là nỗi vướng bận trong lòng Trần Lạc. Hắn cũng từng nghĩ tới chuyện mang Lam tinh lưu lạc với mình. Hắn có dị năng không gian rộng lớn, vậy thì hắn sẽ đem Lam tinh nhét vào đó. Nhưng mà kích cỡ to nhỏ của dị năng không gian cũng có giới hạn, bản thân hắn cũng không có pháp tắc không gian năng lực hỗ trợ. Mà kể cả có thể làm được thì khi Lam tinh ở trong dị năng không gian, nó cũng sẽ mất dần đi sinh cơ. Bây giờ không ngờ Mễ Phạn lại có thể để cho Lam tinh ra khỏi vận mệnh, ai cũng đừng hòng tìm thấy ư? Mễ Phạn lắc đầu:
"Không được, nếu như ngươi ở trên Lam tinh thì ta sẽ không thể làm nổi. Bán thần thì còn được, nhưng mà thời gian giấu đi sẽ bị co ngắn lại.”
Lòng Trần Lạc trầm xuống, vì sao khó khăn lắm ta mới muốn thành thật chăm chỉ một thời gian thì các người lại không cho ta làm như thế vậy? Mễ Phạn nói:
“Cách thứ hai là bước vào kế của bọn hắn. Cách này thực ra có lợi rất lớn. Đúng ra ta có thể cảm ứng được là lợi gì, nhưng mà đột nhiên ta phát hiện ra bây giờ ta càng ngày càng khó cảm ứng được vận mệnh của ngươi rồi.”
Trần Lạc bị dọa cho giật mình, chuyện gì sảy ra vậy? Mễ Phạn cũng không nói rõ được. Bởi vì hệ của Trần Lạc là thời không, bất kể là vận mệnh hay nhân quả hay là những pháp tắc khác đi chăng nữa thì cũng sẽ không thể thoát khỏi phạm vi không gian. Nó giống như việc kể cả có là vũ khí mạnh tới mức nào thì cũng sẽ thuộc trong phạm vi không gian và thời gian vậy. Không có thời không, bất kể là thứ gì đi chăng nữa thì cũng không thể tồn tại. Thời không áp đảo trên tất cả mọi thứ. Mặc dù vận mệnh rất trâu bò, nhưng đồng thời với việc thực lực của Trần Lạc ngày càng tăng cao, nó cũng sẽ không thể nào cảm ứng chuẩn vận mệnh của thời không được nữa. Trần Lạc hoảng hốt, làm sao bây giờ, chẳng nhẽ điều này nghĩa là từ nay về sau Mễ Phạn sẽ không thể nài dự đoán cảnh báo trước cho ta được nữa hay sao? Kể cả là ta có hành tẩu hư không, tấm chắn không gian, 3 đạo pháp tắc, nhưng mà ta vẫn cảm thấy rất hoảng hốt. Nhỡ ta chết đi thì biết làm thế nào? Mễ Phạn không biết nên nói gì:
“Chỉ là ta không thể cảm ứng một cách chính xác được mà thôu, chứ còn chuyện ngươi có gặp nguy hiểm hay không thì ta vẫn cảm nhận được mà.”
Trần Lạc thở phào một hơi, vậy thì tốt, ta bỗng nhiên cảm thấy ta ổn hơn rồi. Trần Lạc nói:
"Thế nghĩa là ta nên bước vào cuộc, hơn nữa còn có lợi nữa ư?”