Mễ Phạn gật đầu:
"Đúng vậy.”
Được thôi, trong vũ trụ này làm sao mà thiếu ta được cơ chứ? Vậy thì ta không trốn nữa. Mễ Phạn nhìn bóng lưng Trần Lạc, trong lòng nó thầm nói:
“Vận mệnh là thứ mà thay đổi từng giây từng phút. Thật không ngờ Trần Lạc lại lĩnh ngộ đạo pháp tắc thứ 3 nhanh như thế, điều này đã vượt ra khỏi vận mệnh. Không ngờ Trần Lạc lại trở thành một người mà ta không thể nắm bắt được. Nhưng mà mọi việc đang phát triển theo hướng càng ngày càng tốt hơn.”
Trần Lạc suy nghĩ về kẻ đứng sau mà Mễ Phạn nhắc tới. Rốt cuộc tên đứng sau này là ai? Trần Lạc từng hỏi Hoàng Nghiêu rằng vì sao Thời Tố lại tới kiếm chuyện với hắn. Hoàng Nghiêu ngập ngừng, nói Trần Lạc đừng làm khó hắn, bảo Trần Lạc tự đi tìm Thời Tố mà hỏi. Lúc đó Hoàng Nghiêu không đáp, là do cảm thấy thực lực của bản thân không đủ ư? Cũng đúng, bản thân hắn khi đó mới là cấp thần. Hắn vừa tăng cấp Hoàng Nghiêu đã tới rồi. Nhưng mà bây giờ bản thân hắn lĩnh ngộ tới đạo pháp tắc thứ 3 rồi cơ mà? Chuyện Thời Tố bỗng nhiên tới Lam tinh gây chuyện là thứ mà tới bây giờ Trần Lạc vẫn chưa hiểu lí do.
Mẹ nó chứ, thân là một cấp thần mà dám tới đánh lén ta, tới mặt mũi cũng chẳng cần. Nếu như không phải do khi đó ta có mặc bộ giáp trên người thì ta đã bị cắt đứt không gian chẻ làm đôi từ lúc đó rồi. Trần Lạc đi tìm Hoàng Nghiêu và Xà Mẫu, hắn lại hỏi lại vấn đề này một lần nữa. Hoàng Nghiêu và Xà Mẫu đối mắt nhìn nhau. Xà Mẫu trầm giọng nói:
"Đúng thật là chúng ta biết đáp án của vấn đề này. Nhưng mà chúng ta thật sự không thể nói, chúng ta mà nói ra thì chúng ta sẽ gặp xui xẻo.”
Khi đó Xà Mẫu đã hỏi Thời Tố. Lúc đó Thời Tố cũng có nói là do lời tiên đoán của Tử La Lan. Thế nên đúng thật là hai người họ có biết lí do. Xà Mẫu tiếp tục nói:
“Ngươi cũng không cần tìm kiếm thân phận của người này đâu. Cô ấy cũng không có ý muốn kiếm phiền phức với ngươi. Sau khi cô ta ra tay 1 lần, nếu ngươi không đâm đầu vào cô ta thì cô ta sẽ không ra tay thêm lần thứ hai đâu.”
Nhưng mà một khi hai người họ nói ra thân phận của Tử La Lan thì sẽ tạo ra nhân quả với Tử La Lan, vậy cũng coi như là gián tiếp đắc tội với Tử La Lan. Chỉ cần ngươi không đắc tội với cô ấy thì sẽ không có chuyện gì sảy ra cả. Nhưng nếu ngươi đắc tội cô ấy thì sẽ gặp phải sự phản phệ của nhân quả. Vậy làm sao mà hai người họ dám nói cơ chứ? Hoàng Nghiêu đáp uyển chuyển:
“Ngươi thật sự đừng đi tìm hiểu thân phận của cô ấy làm gì. Không phải là ta xem thường ngươi đâu, nhưng kể cả ngươi có lĩnh ngộ được tất cả pháp tắc thì tốt nhất ngươi cũng đừng tìm cô ấy.”
Nhân quả của Tử Lan Lan cũng tùy đối tượng mà có từng mức độ. Đối với những người yếu đuối, nếu tạo thành nhân quả thì nói chết là chết. Nếu như là người có thực lực mạnh như có 7 8 đạo pháp tắc thì nhân quả sẽ khó giết hơn, trừ khi Tử La Lan tiến vào luân hồi. Hoàng Nghiêu khuyên nhủ:
“Có những lúc giả như, tỏ ra không biết gì thì sẽ tốt hơn.”
Hai người Xà Mẫu và Hoàng Nghiêu cho rằng kể cả Trần Lạc có là thiên tài tới đâu thì cũng không thể đắc tội Tử La Lan được.
…
"Trần Lạc, Trần Lạc. Trần Lạc, ngươi không có lương tâm, ngươi chính là đồ không có lương tâm.”
Giữa đại dương mênh mông, có một cái cây đại thụ cao hơn 300 mét đang vươn cành lá vượt biển. Đó là cây đại thụ. Khi xưa Trần Lạc mang theo các thành viên chạy trốn nhưng lại không hề quan tâm tới nó. Cây đại thụ đáng thương mất đi cuộc sống cẩm y ngọc thực, chẳng còn ai đưa thi thể cho nó ăn nữa. Cái miệng nó đã ăn quen thi thể cấp vương rồi, bây giờ phải ăm mấy cái thi thể cấp 4 cấp 5 của sinh vật biến dị thì làm sao mà quen được? Cây đại thụ tìm kiếm mãi, nhưng nó tìm thế nào cũng không thấy Trần Lạc đâu cả. Đột nhiên, ở phía đông xa xôi bỗng xuất hiện một nguồn sinh cơ dồi dào, là Trần Lạc quay về rồi ư?
Vì sao ngươi quay về mà lại không đi tìm ta? Sao không tiếp tục nuôi ta nữa? Cây đại thụ vừa chạy về phía đó vừa mắng to. Lúc này Trần Lạc đang nói chuyện với Long Vũ. Bây giờ Long Vũ để râu, nhìn dáng vẻ trưởng thành hơn rất nhiều. Trần Lạc lấy kim loại la ma đã lấy được từ trước ra.
“Ngươi thử lấy cái này làm thành bộ giáp đi.”
Cái này nặng khoảng hơn 4000 cân, là khoảng 2 tấn. Sau này loại bỏ bớt tạp chất đi thì việc muốn làm ra một bộ giáp có lẽ vẫn còn dư đôi chút, nhưng mà không thể đủ để làm 2 bộ được. Vậy cũng có nghĩa là một bộ giáp vĩnh viễn có giá gần 200 triệu tử tinh. Tất nhiên nó sẽ bền hơn những bộ giáp cấp thấp rất nhiều. Cái dùng để giữ mạng mà còn than nó đắt ư? Trên người ta mặc giáp, dùng thêm cả tấm chắn, cộng cả hành tẩu hư không nữa. Vậy ta muốn hỏi 1 câu, còn ai đọ được với ta? Long Vũ đã là cấp hoàng, hắn nhẹ nhàng nhận lấy kim loại la ma, cầm lên quan sát đôi chút. Đã có sẵn kim loại rồi thì hắn chỉ cần biến đổi hình dạng của chúng đi chút là được.