Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 901: Chương 901: Bán Thần

Nhưng mà Long Vũ làm mới ngơ người. Bất kể hắn có dùng dị năng như thế nào thì cũng khônt thể thay đổi hình dạng của khối kim loại la ma này được. Dị năng dùng vào cứ như ném đá xuống biển vậy. Trần Lạc lắc đầu, hắn đã đoán ra từ lâu. Với cấp bậc của Long Vũ thì làm sao có thể thay đổi được kim loại la ma- thứ mà tới thần cũng khó phá vỡ được cơ chứ? Ít nhất thì cũng phải chờ tới khi Long Vũ đạt tới bán thần mới được.

“Trần Lạc, ngươi là đồ không có lương tâm.”

Từ xa vọng tới một tiếng mắng lớn. Mặt Trần Lạc đen lại, cái gì vậy chứ? Cây đại thụ tới gần cây thế giới, nó bỗng cảm nhận được một cảm giác sợ hãi và đè ép từ tânh sâu trong lòng một cách không hiểu lí do. Giống như từng mạch máu trong người nó bị đè xuống vậy. Cây đại thụ ngẩn ra, được đó, hóa ra là ngươi đã có niềm vui mới, thế nên ngươi liền quên đi tình cũ là ta. Cây thế giới mới được sinh ra chưa cao được bằng cây đại thụ, nhưng mà cây đại thụ lại sợ hãi không dám tới gần nó. Hoàng Nghiêu dùng một tốc độ cực kì nhanh tới gần cây đại thụ:

"Con mẹ nó chứ, ngươi mắng ai đó?”

Đây là lúc thích hợp để bày tỏ lòng trung thành nha. Trần Lạc dùng hành tẩu hư không đi tới:

"Ta không có lương tâm chỗ nào chứ.”

Mẹ nó chứ, nó dám chửi bới vào hình tượng vĩ đại của ta. Cây đại thụ thấy Trần Lạc tới thì giật mình:

“Nhanh, mau lấy thi thể cho ta ăn, sau khi ta kết ra quả thì chúng ta chia 50 50.”

Trước đây do không còn cách nào cả, thế nên dù biết quả đó do thi thể mà kết thành nhưng hắn vẫn căng chặt da đầu mà ăn. Còn bây giờ ư? Cút qua một bên đi. Trần Lạc nói với vẻ không kiên nhẫn:

"Cút đi, chúng ta kết thúc hợp tác rồi.”

Cây đại thụ ngẩn ra, sau đó nó chỉ vào cây thế giới đằng xa nói với giọng cực kì tức giận:

“Ta biết ngay mà, do ngươi có niềm vui mới rồi thế nên ngươi mới quên ta đi. Đúng ra ta tưởng rằng chúng ta có thể thiên trường địa cửu, nhưng mà ngươi lại khiến ta thua tới cùng, mẹ nó chứ. Ta liều mạng với ngươi. Cự đăng quấn quanh.”

Trước giờ đầu óc của cây đại thụ này vẫn rất đơn giản. Nó thấy sau này không còn ai đưa đồ cho nó ăn nữa thì lập tức muốn liều mạng với Trần Lạc. Tất cả dây leo trên thân cây đại thụ đều lao về phía Trần Lạc, muốn trói Trần Lạc lại, sau đó siết chết hắn ta. Trần Lạc ngẩn ra? Ta là thần, thần đó. Ngươi lấy cái thứ này ra dọa ta ư? Ai mà sợ cái thứ đồ chơi này cơ chứ? Trần Lạc phất phất tay, một luồng xung mạch hư không trực tiếp đánh tới, làm cho cây đại thụ nổ thành từng mảnh. Giải quyết luôn vấn đề này đi cũng tốt, nếu không khi hắn không ở Lam tinh, cây đại thụ thích ăn thịt người này có thể gây ra phiền phức mất. Hừ, dám mắng ta không có lương tâm à.

Trần Lạc cần rời khỏi Lam tinh. Lần trước khi rời đi hắn không thể không đem theo thành viên, nếu không thì họ sẽ phải chết hết. Nhưng lần này mọi chuyện lại không nguy hiểm tới như vậy, thế nên hắn sẽ để cho bọn họ yên tĩnh đợi tại quê hương. Có người ở lại, nhưng có những người lại muốn đi theo Trần Lạc. Trần Lạc muốn để Mộng Âm ở lại, dù sao thì mang theo cô ấy cũng không có tác dụng gì cả. Trần Lạc cười, gõ cửa.

“Nhìn thử xem chúng ra đem cái gì tới nè.”

Trước mạt thế sảy ra, Trần Lạc tích trữ hơn 1500 suất gà rán, tới tận bây giờ họ vẫn chưa ăn hết. Bây giờ hắn phải đi rồi, thế nên chỗ còn lại đều để cho mọi người đi. Triệu Tử Ý kinh ngạc nói:

“Gà rán.”

Mặc dù đã ăn thử rất nhiều món ăn ngon mới lạ, nhưng mấy người họ vẫn dành một tình cảm đặc biệt dành cho gà rán. Trần Lạc cười, xoa xoa đầu đám nhỏ.

“Anh phải đi rồi, phải đi khỏi đây một thời gian. Mọi người ngoan ngoãn ở lại Lam tinh đi nhé. Cấp hoàng có 500 năm thọ mệnh, ta sẽ truyền tống về cho mọi người thêm nhiều thứ có thể giúp tăng tuổi thọ.”

Đột nhiên miếng gà rán trong miệng họ không còn thơm nữa, Triệu Tử Ý nước mắt lưng tròng. Mấy người đám Từ Thanh, Cẩm Nguyên Hồng, Trần Quang cũng ở lại Lam tinh. Trần Lạc xoa xoa đầu Tương Báo, Tương Báo ngơ ngác nhìn Trần Lạc.

"Hải thần đại nhân cần rời đi rồi. Cũng đúng, Hải thần đại nhân là thần, còn ta chỉ là một con hải cẩu nhỏ mà thôi.”

Hồng Đăng khóc lóc nói:

“Ta muốn đi cùng ngươi. Ta đã nói rồi, ta muốn đi theo Hải thần đại nhân cả đời.”

Trong lòng Trần Lạc bỗng có cảm giác hổ thẹn, cũng trách khi xưa ta diễn nhập tâm quá, khiến cho những con sinh vật biển đơn thuần này nhập ma luôn. Hồng Đăng sống chết nắm chặt góc áo của Trần Lạc. Trần Lạc cười sau đó thở dài một hơi:

"Được, nếu như ngươi không chê sống trong không gian khô khan thì ta sẽ để ngươi đi theo bưng trà rót nước cũng được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!