Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 902: Chương 902: Theo Kịp Bước Đi

Mặc dù vẻ ngoài của Hồng Đăng không xinh đẹp, nhưng mà lấy cô ấy làm người hầu trông vẫn thuận mắt hơn barbie khỉ đột nhiều mà, không phải à? Mà điều khiến cho Trần Lạc vừa vui mừng vừa phiền muộn đó là Tô Đại Trụ chủ động yêu cầu xin ở lại. Tô Đại Trụ gãi gãi đầu, hắn ta cười ngại ngùng nói:

“Đại ca, ta không đi nữa đâu, Mã Ngọc, cô ấy, cô ấy, có rồi.”

Mã Ngọc có rồi. Bây giờ Mã Ngọc có rồi, chắc chắc Tô Đại Trụ sẽ không muốn đứa trẻ vừa sinh ra đã phải lang bạt theo Trần Lạc, sống trong dị năng không gian không thấy mặt trời. Tô Đại Trụ nói:

“Ừm, thế nên ta muốn sống một cuộc sống yên ổn một chút. Dù sao thì ta có ở bên cạnh đại ca ta cũng chẳng giúp ích được gì cả.”

Trần Lạc vỗ vỗ vai Tô Đại Trụ, khóe mắt hắn hơi đỏ lên:

"Ừm, ta có thể hiểu được. Dù sao thì đây cũng khồn phải là vĩnh việt, tuổi thọ của chúng ta còn dài mà, chúng ta cũng có thể ngày nào cũng gặp nhau trong game nữa.”

Tô Đại Trụ quyết định ở lại, vậy tất nhiên Mã Ngọc cũng sẽ ở lại. Đột nhiên Trần Lạc nhận ra, những người khác cũng muốn ở lại. Mấy năm mạt thế sảy ra, mặc dù ngày tháng mà họ sống cũng không tồi, nhưng mà ngày ngày vẫn luôn sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, chẳng có được một cuộc sống ổn định hạnh phúc. Khi xưa họ bị Thời Tố ép rời khỏi Lam tinh, bây giờ họ cũng vì những nguyên nhân khác mà bị ép rời đi thêm lần nữa. Ta cũng muốn có một khoảng thời gian có được cuộc sống bình yên, tĩnh lặng, nhưng mà không ai cho phép.

Không phải là do ta muốn rời đi, mà là có người ép ta phải rời đi. Ta rời đi là do bị ép đó. Đừng để ta biết được người ép ta như này là ai. Một con gà trống bỗng nhiên chạy về phía Trần Lạc, kêu lên điên cuồng. Trần Lạc giơ ngón tay ấn vào đầu nó, hắn bỗng hiểu luôn ngôn ngữ của gà. Đây là Tiểu Minh, từng là đối tượng của Tiểu Hồng. Không có gà trống thì Tiểu Hồng không thể có trứng mà ấp được. Tiểu Minh kêu lên điên cuồng:

"Đại cẩu, đem cả ta theo nữa.”

Đại cẩu ư? Khi ở nơi không có Trần Lạc, Tiểu Hồng vẫn luôn lẩm bẩm gọi Trần Lạc là đại cẩu, Pháp Vương là tiểu cẩu, thế nên Tiểu Minh cũng gọi theo như thế. Sắc mặt Trần Lạc đen kịt lại, đại cẩu? Ai dám mở miệng gọi ta như thế? Là do ngươi trở nên huênh hoang hay là do bây giờ ta không nhấc nổi dao lên để chém ngươi được nữa? Tối nay ta sẽ nấu Tiểu Minh lên làm 1 bữa đi. Tiểu Hồng sẽ đi theo Trần Lạc. Theo lời nó nói thì nó muốn đi theo đẻ trứng cho Lạc Lạc ăn. Tiểu Hồng là kẻ đã đi theo bọn họ lâu, mấy người Mễ Lạp rất quý mến nó, thế nên để Tiểu Hồng đi theo bọn hắn hầu hạ cũng không tồi. Tiểu Minh bị Trần Lạc đạp cho một cước, Tiểu Minh vừa khóc vừa nói.

"Tiểu Hồng là của ta, là của ta mà.”

Có những người muốn ở lại, cũng có những người muốn rời đi theo, lại còn có những người muốn đi lưu lạc trong vũ trụ rộng lớn nữa. Trong số những người đó có Thư Vân. Lần trước có một đội phi thuyền đưa Vạn Kiệt Quy và Vưu Lý đi, thực ra vẫn còn có rất nhiều người muốn đi khám phá vũ trụ, ngắm nhìn thế giới rộng lớn bên ngoài. Nhưng mà lai lịch của đội phi thuyền đó không rõ ràng, nếu đi theo thì sợ rằng sẽ có nguy hiểm. Thư Vân cúi đầu nói:

"Thủ lĩnh, liệu có thể sắp xếp ta đi luyện tập huấn huyện trong vũ trụ hay không?”

Thư Vân là người đã đi theo Trần Lạc từ rất sớm, mà trước giờ cô ấy chưa bao giờ đưa ra yêu cầu nào cả. Lần này nhìn vẻ mặt Thư Vân rất kiên quyết, rõ ràng là sẽ không thay đổi quyết định của cô được. Trần Lạc gật đầu đồng ý. Xà Mẫu biết nhiều đường lối, Trần Lạc để Xà Mẫu sắp xếp cho Thư Vân và những người muốn đi theo. Tổng cộng có hơn 100 người. Mỗi người đều có ý chí riêng, cưỡng cầu cũng không được, sống chết có số, phú quý do trời. Hôm nay, Hoàng Nghiêu và Xà Mẫu cũng cần rời đi. Trần Lạc dặn dò:

"Các ngươi đừng nói ra chuyện ta là bạn bè của các ngươi, ta sợ điều này sẽ gây phiền phức cho các ngươi.”

Xà Mẫu và Hoàng Nghiêu nghi hoặc gật đầu. Đầu tiên Trần Lạc truyền tống Hoàng Nghiêu về, sau đó Trần Lạc lại bắt đầu xây dựng thông đạo không gian cho Xà Mẫu và đám người Thư Vân. Xà Mẫu đã đồng ý để cho mấy người Thư Vân đi theo luyện tập cùng đám trẻ nhà cô ấy. Trần Lạc kiểm tra thông đạo không gian một cách cẩn thận, sau đó hắn nhìn mấy người nhóm Xà Mẫu rời đi. Thư Vân quay đầu lại nhìn về hướng Lam tinh, hy vọng có một ngày nào đó ta có thể bước theo kịp bước đi của ngươi. Trần Lạc quay đầu lại nhìn, ta cũng nên rời đi rồi. Miêu Miêu bây giờ đang ở trên Lam tinh trồng củ cải, có những con Miêu Miêu này bầu bạn thì các thành viên cũng sẽ không cảm thấy cô đơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!