Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 904: Chương 904: Ta Không Lấy Ra Được Nữa

Địa vị ở đây không nhìn vào huyết mạch, mà chỉ nhìn vào thiên phú. Bọn hắn sẽ lựa chọn thành viên có thiên phú cao nhất trong các thành viên cấp hoàng. Chỉ cần thiên phú của ngươi cao thì địa vị của ngươi sẽ cao. Tam thân vương cũng không phải người thuộc trực hệ, nhưng mà hắn ta vẫn được coi như người thừa kế mà bồi dưỡng. Chỉ tính thực lực thôi thì nó đã trở thành lí do khiến cho đế quốc Volsey mãi hưng thịnh được như bây giờ rồi. Đồng thời, tên Tam thân vương này vẫn còn rất trẻ, hắn ta vẫn chưa tới 2 vạn tuổi, mà có 6 đạo pháp tắc thì ít nhất hắn ta cũng sẽ có 35 vạn năm tuổi thọ. Trần Lạc gật đầu nói:

"Được, để ta đi gặp thử.”

Trần Lạc muốn gặp thử hắn ta, xem tên Tam thân vương này tìm hắn vì lí do gì. Còn việc đi có nguy hiểm hay không ư? Hừ! Dựa vào điểm đánh dấu mà Richard đánh, Trần Lạc nhanh chóng tìm được tinh cầu nơi Tam thân vương đang ở. Tinh cầu này rất gần với tổng bộ của đế quốc Volsey. Đây là một thế giới ngập trong lửa đỏ. Có một mặt trời cực kì sáng chói quay xung quanh tinh cầu của Tam thân vương. Nhiệt độ bên trong tinh cầu rất cao, nhiệt độ lên tới vài trăm độ, nhưng mà ở đây cũng có rất nhièu những thực vật có thể chịu nhiệt. Bên ngoài thông đạo không gian đã có hai người đàn ông đứng chờ sẵn. Trần Lạc vừa xuất hiện, hai người đó đã nói với giọng khách khí:

“Ngươi chính là Trần Lạc có phải không, Tam thân vương đợi ngươi đã lâu.”

Trần Lạc gật đầu, hắn đi theo hai người vào một cung điện nguy nga. Không biết chất liệu bên ngoài của cung điện này làm bằng gì mà có một màu sắc ráng đỏ như lửa đốt. Tam thân vương đích thân ra đón chào Trần Lạc, hắn ta mỉm cười:

"Trần Lạc, chào ngươi.”

Trần Lạc cũng cười nói:

“Ngươi làm thế ta sẽ được quý mà lo đó.”

Tam thân vương mỉm cười, hắn đón tiếp Trần Lạc đi vào. Sau khi ngồi xuống, có hai thị nữ bưng tới hai chén trà màu xanh tươi. Tam thân vương giới thiệu:

“Đây là trà ngộ đạo, nó có thể giúp sức rất tốt đối với việc cảm ngộ pháp tắc. Bình thường ta tiếc không nỡ uống, nhưng Trần huynh đã tới đây thì tất nhiên ta phải tiếp đón tận tình một phen rồi.”

Bất kể là như thế nào, chỉ tính riêng thái độ của hắn ta thôi thì cũng coi như không vênh váo hống hách. Trần Lạc âm thầm đánh giá, nhưng hắn không uống. Ai mà biết được trong này có độc hay không đâu chứ? Tam thân vương cũng không bất ngờ, hắn khen ngợi:

"Nghe nói Trần huynh dùng 4 năm thành thần, chỉ dùng 5 năm mà lĩnh ngộ được 2 đạo pháp tắc, ta thật sự rất khâm phục. Năm năm, muốn đạt tới bán thần còn khó.”

Trần Lạc khiêm tốn mỉm cười, nhưng trong lòng hắn thầm mắng, chuyện ta là thiên tài đã được truyền bá rộng rãi tới mức như này rồi hay sao? Ta thật sự muốn khiêm tốn mà thôi, nhưng mà thiên phú của ta không cho phép ta làm thế nha. Trần Lạc lập tức hỏi thẳng:

"Không biết Tam thân vương tìm ta là có chuyện gì vậy?”

Tam thân vương đặt ly trà xuống, hắn ta cười nói:

“Chuyện là như này, ta có một chuyện muốn nhờ Trần huynh giúp đỡ. Nghe nói ở chỗ Trần huynh có một viên tinh thể hệ thời gian. Không biết ngươi có thể bán lại nó cho ta hay không, giá cả tùy ngươi đề xuất.”

Giá cả tùy ta đề xuất ư? Được thôi, ta sẽ bán cho ngươi, giá của nó mà ta muốn chính là 2 viên tinh thể hệ thời gian. Trần Lạc ngẩn ra, tên Tam thân vương này làm sao biết chuyện này được thế? Chuyện này tới Hoàng Nghiêu và Xà Mẫu còn không biết. Chuyện này có gia tộc Bodo biết, chẳng nhẽ tin tức là do gia tộc Bodo truyền ra ư? Hắn muốn trốn tránh, nhưng hình như không trốn tránh được. Trong lòng Trần Lạc thầm thở dài một tiếng, hắn vẫn luôn lo lắng chuyện hệ thời gian của bản thân bị bại lộ, nhưng bây giờ hình như hắn có lí do rồi.

Ta là hệ không gian, sau này ta dịch chuyển tinh thể hệ thời gian vào trong não bản thân, nghe chuyện này cũng hợp lí mà đúng không? Như thế thì chuyện hắn có dị năng thời không sẽ được giải thích một cách rõ ràng. Vậy chuyện ta biết đảo ngược thời gian, ngưng đọng thời gian, gia tốc thời gian cũng hợp lí mà? Vậy thì tất cả mọi chuyện đều được giải thích hết. Trần Lạc cười khổ nói:

“Tam thân vương tôn kính, thật không dám giấu, chỗ ta đúng thật là có một viên tinh thể hệ thời gian. Nhưng mà ta đã tự cấy ghép nó vào trong não bản thân rồi, ta không lấy ra được nữa.”

Tam thân vương cũng không cảm thấy bất ngờ, có trong tay dị năng thời gian, ai mà không muốn cấy ghép cho bản thân cơ chứ? Nhưng mà bây giờ Trần Lạc đã tới tận đây thì mọi chuyện sẽ không phải do hắn quyết định nữa rồi. Một tên chỉ có 2 đạo pháp tắc mà muốn chạy thoát khỏi tay người có 6 đạo pháp tắc như ta ư? Nụ cười trên mặt Tam thân vương không hề thay đổi:

“Không sao cả, cấy ghép vào rồi thì chúng ta có thể lấy nó ra, không phải hay sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!