Vẻ mặt Trần Lạc trầm xuống, các ngươi muốn mở não ta ra ư? Cả đời này của ta chỉ có ta đi mở não người khác, chứ không bao giờ để cho người khác mở não ta ra đâu. Trần Lạc cười xòa nói:
“Ngươi thật là biết đùa, mở não ra như thế thì nguy hiểm lắm đó.”
Vẻ mặt của Tam thân vương rất hiền hòa:
"Không sao cả, ở chỗ ta có chuyên gia. Ngươi chỉ cần cố nhịn một chút, sẽ rất nhanh thôi.”
Trần Lạc xua xua tay:
"Thôi đừng, ta cũng muốn giữ hệ thời gian lại để bản thân dùng, ta không có ý định bán nó đi, hay là Tam thân vương đi nơi khác tìm thử đi.”
Câu trả lời của Trần Lạc làm cho nụ cười trên mặt Tam thân vương biến mất ngay lập tức. Hắn ta ngồi thẳng người dậy, đánh giá Trần Lạc một lượt, giống như đang đánh giá con mồi của bản thân vậy. Tam thân vương xoa xoa cằm, giọng hắn ta vừa bình tĩnh vừa lạnh nhạt:
"Câu trả lời của ngươi khiến ta cảm thấy rất khó để làm việc nha.”
Trần Lạc suy tư đôi chút, ánh mắt của hắn bỗng trở nên rất lạnh lùng. Hắn đứng thẳng người dậy, đập mạnh một cái xuống mặt bàn.
“Khó làm à, con mẹ nó vậy thì ngươi đừng làm nữa.”
…
Lật bàn, không chơi nữa!
Trần Lạc trực tiếp trở mặt.
Động thái này cũng không phải là hành động bốc đồng do Trần Lạc tức giận.
Tam Thân Vương gọi Trần Lạc tới, bề ngoài thì tỏ vẻ thân thiện, nhưng thực chất ý định của hắn là muốn thu được tinh thể hệ thời gian trong não của Trần Lạc.
Không nghe hắn nói sao? Để cho Trần Lạc chịu đựng một lúc, chẳng bao lâu sau sẽ bắt đầu hơi đau.
Trần Lạc có thể đồng ý không?
Nếu Trần Lạc không đồng ý, Tam Thân Vương sẽ thất vọng nói, vậy bỏ đi, ta lại đi thử vận may ở nơi khác sao?
Có khả năng này không?
Đương nhiên hắn sẽ ra tay, cưỡng ép mở não của Trần Lạc, việc chiến đấu vẫn là khó tránh khỏi.
Trần Lạc bị ép rời khỏi Lam Tinh, trong lòng tràn đầy tức giận, lúc này, không nhịn được mà bùng nổ.
Vậy ra chính là tiểu tử ngươi tìm ta?
Mẹ nó, mặc dù ta chỉ là một tiểu Tạp Mễ sức chiến đấu thấp đến đáng thương, có ba đạo pháp tắc, nhưng ta thực sự không sợ bất cứ ai.
Cái bàn bị lật tung, một ít nước trà đổ lên người Tam Thân Vương.
Tam Thân Vương nhìn Trần Lạc với ánh mắt khó hiểu, không thể tin được.
Ngươi bị ngu sao? Mạng cũng không cần nữa à?
Cái thế giới này thật điên rồ, cấp Thần có một hai đạo pháp tắc mà dám lật bàn trước mặt ta, còn nói khó làm thì mẹ nó đừng làm nữa.
Tam Thân Vương không thể phủ nhận Trần Lạc là một thiên tài, nhưng hắn còn chưa thành thiên tài.
Nếu như Trần Lạc không lật tung cái bàn, chỉ là nói vài lời khó nghe, Tam Thân Vương có lẽ sẽ nói.
Ngươi nói cái chó gì, nói lại lần nữa ta nghe xem.
Tam Thân Vương chậm rãi đứng dậy, dùng đôi mắt to lạnh lùng nhìn Trần Lạc.
“Ban đầu ta vốn nghĩ, nếu như ngươi nghe lời, vậy thì ta sẽ chừa cho ngươi một con đường sống, xem thử tương lai sau này ngươi làm được gì.”
“Hiện tại, chính là không cần nữa, từ trước tới nay ta chưa từng gặp người nào ngu như ngươi.”
Trần Lạc khinh thường, nhếch miệng cười một tiếng:
“Bây giờ ngươi đã gặp được rồi đấy.”
Hai cấp Thần tới đây sau Trần Lạc đều là người thân cận của Tam Thân Vương, bọn họ đang canh phòng, nhìn thấy loại tình huống này, không nói một lời liền đi về phía Trần Lạc, vẻ mặt vô cảm, chỉ chờ Tam Thân Vương ra lệnh.
Hai người thị nữ vẻ mặt sợ hãi, muốn giết người sao, cấp Thần chiến đấu không phải là chuyện bọn họ có thể can thiệp nên nhanh chóng rút lui.
Trần Lạc nhìn bọn họ một cái, ừm, hai người thị nữ này không tồi, có nên đóng gói bọn họ đem đi không?
Trên người Tam Thân Vương đột nhiên xuất hiện sáu sắc pháp tắc không giống màu nhau, mặc dù đều là pháp tắc hệ hỏa, nhưng không nhất định đều là màu đỏ rực.
Sáu đạo pháp tắc điên cuồng xoay quanh Tam Thân Vương, tốc độ quay tròn thể hiện rõ tâm trạng cực kỳ tức giận của Tam Thân Vương.
Rắc rắc rắc.
Sức mạnh của pháp tắc trực tiếp khiến cho không gian xuất hiện những vết nứt.
Sáu đạo pháp tắc có thể trực tiếp phá vỡ không gian mà không cần sử dụng thêm bất kỳ chiêu thức nào.
Tam Thân Vương biết Trần Lạc là pháp tắc hư không đi lại, cho nên để ngăn ngừa Trần Lạc chạy trốn, hắn đã trực tiếp khiến không gian vỡ nát.
Điều khiến Tam Thân Vương kinh ngạc chính là sau khi trở mặt, Trần Lạc cũng không lập tức trốn chạy.
Hừ, ngu xuẩn, dù không phải đồ ngu cũng không thể nói ra những lời thiếu suy nghĩ như vậy.
Không cần cung điện, mặc dù có rất nhiều đồ trang trí tinh xảo, nhưng vẫn không thể so sánh được với tinh thể hệ thời gian.
Khẽ động một cái, Tam Thân Vương đã lao tới trước mặt Trần Lạc.
“Đã lâu lắm rồi không có ai dám ngạo mạn như vậy ở trước mặt ta, ta lấy đi tinh thể hệ thời gian.”
Khí tức trên người của Tam Thân Vương khiến tim Trần Lạc đập liên hồi, trình độ lĩnh ngộ được sáu đạo pháp tắc này chắc hẳn không hề thấp, tràn đầy khí thế hủy diệt.
Mặt khác, hai người cấp Thần một trái một phải, ngăn chặn đường lui của Trần Lạc.
Tam Thân Vương lại lách mình một cái, biến mất không dấu vết.