Trần Lạc cười nhạo trong lòng, nói thật thì ta quả thực đánh không lại ngươi, nhưng ta có thể khiến ngươi cuốn xéo đi.
Hư không đi lại không dùng được trên cơ thể người sao?
Có điều lượng dị năng tiêu hao khiến Trần Lạc có chút kinh hãi.
Nếu như đối thủ phối hợp tốt với Trần Lạc, hư không đi lại sử dụng trên người cũn sẽ tiêu hao không lớn.
Nhưng nếu như hắn phản kháng, đặc biệt là chống cự dưới sáu đạo pháp tắc này, muốn để cho Tam Thân Vương biến đi, sẽ phải tiêu hao rất nhiều dị năng.
Nhưng cứ để Tam Thân Vương lăn đi lăn lại vài trăm lần, Trần Lạc vẫn có khả năng làm được.
Tam Thân Vương chỉ cảm thấy bản thân choáng váng, sau đó liền phát hiện mình đang ở giữa các tinh cầu.
Mẹ kiếp, ta là ai, ta đang ở đâu? Là ai đánh ta?
Tam Thân Vương hoang mang, làm sao có thể?
Hắn đương nhiên biết hư không đi lại có thể sử dụng được trên người người khác, hắn cũng biết Trần Lạc dựa vào loại năng lực này mà có thể thành Thần, vậy nên chuyện Trần Lạc có thể sử dụng hư không đi lại lên người hắn là có thể lý giải được.
Nhưng trước đó, rõ ràng không gian đã bị phá vỡ.
Mẹ nó.
Sắc mặt Tam Thân Vương tối đen lại, nhanh chóng hướng về tinh cầu của bản thân.
Trần Lạc liếc nhìn hai cấp Thần phía sau lưng, lại dùng chiêu cũ, cũng khiến hai người bọn họ biến đi, so với việc trục xuất Tam Thân Vương, lần này tiêu hao đỡ hơn nhiều.
Được rồi, bây giờ không có ai ở đây, đã đến lúc lão Lục biểu diễn.
Hai người thị nữ xinh đẹp muốn bỏ chạy, nhưng chỉ cần một ánh mắt của Trần Lạc đã khiến bọn họ phải ngoan ngoãn quay trở lại.
Đồng thời, hai người thị nữ “ngượng ngùng” nhìn Trần Lạc.
Ừm, là Trần Lạc cảm thấy như vậy.
Trần Lạc trên mặt lộ ra một nụ cười chào đón, hắn lấy Thần khí của bản thân ra...
Túi xách da rắn của Xà Mẫu.
Trần Lạc trực tiếp túm cổ một thị nữ, nhét cô vào bên trong chiếc túi da rắn.
Người thị nữ còn lại sợ hãi muốn bỏ chạy, nhưng mà chạy được sao?
Trần Lạc lên tiếng:
“Các ngươi là chị em với nhau, có phúc cùng hưởng.”
Trần Lạc cũng bắt lấy cô gái đó, nhét cô vào trong túi da rắn như nhét một con gà, sau đó khéo léo buộc chặt túi da rắn lại.
Trong túi không ngừng phát ra tiếng kêu khóc của bọn họ:
“Tam Thân Vương, cứu ta với.”
Ban đầu, bọn họ tưởng rằng Trần Lạc chắc chắn sẽ chết, nhưng không ngờ Tam Thân Vương lại biến mất, bản thân bọn họ trực tiếp bị bắt giữ.
Không biết loại chuyện gì đang đợi bọn họ.
Bọn họ đều là thị nữ của Tam Thân Vương, cấp Thần nhìn thấy bọn họ còn phải kiêng nể, thế mà bây giờ…
Không thể không nói, tốc độ của Tam Thân Vương thực sự rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã trở lại rồi.
Sắc mặt của Tam Thân Vương tái nhợt:
“Ta đã đánh giá thấp ngươi.”
Trần Lạc liếc hắn một cái, chướng mắt.
Tam Thân Vương lại lần nữa biến mất.
Trần Lạc ôm trong lòng một chiếc bình hoa không rõ tên, rất đẹp.
Tam Thân Vương này có địa vị rất cao, đồ đạc trong nhà hắn chắc chắn không hề rẻ đúng chứ?
Lấy đi, bán.
Cái hộp nhạc này cũng rất đẹp.
Này, ở đây còn có một hộp trà, là trà giác ngộ phải không?
Trần Lạc có thể để lại cho hắn sao?
Lấy hết tất cả.
Trần Lạc đang lục lọi mọi thứ, bỗng nhiên nói:
“Mẹ nó, quy mô nhỏ quá.”
Trần Lạc sử dụng hư không đi lại đến bên ngoài cung điện.
Mỗi lần làm như này tốn bao nhiêu tiền chứ?
Ta trực tiếp đóng gói luôn cả nhà ngươi.
Diệt tận gốc, đóng gói mang đi.
Nền móng của cung điện này rất vững chắc, sử dụng hư không đi lại trên bản thân nó cũng không thể rút ra ngay lập tức.
Nhưng dưới sự tập trung của Trần Lạc, toàn bộ cung điện cũng dần dần bị nhổ lên.
Tam Thân Vương lại trở lại, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn bị dọa cho ngơ ngác.
Tam Thân Vương tức giận, nói:
“Ngươi, mẹ nó, dừng tay cho ta.”
Trần Lạc xoa xoa cằm, bắt chước Tam Thân Vương:
“Ngươi như vậy, khiến ta thật khó xử mà.”
Tam Thân Vương tức hộc máu, nhưng trong nháy mắt lại biến mất.
Chờ khi Tam Thân Vương trở lại lần nữa, chỉ nhìn thấy một cái lỗ đen cực lớn, rất nhanh đã nuốt chửng cung điện của hắn.
Đây chính là nhà của hắn mà.
Tam Thân Vương có thể nào cũng không ngờ, gọi Trần Lạc đến, nhà cũng không còn.
Ánh mắt của Tam Thân Vương trợn tròn như sắp nổ tung:
“Trần Lạc, ta muốn giết ngươi.”
…
Muốn giết sao?
Hừ, người có thể làm được điều đó vẫn còn chưa ra đời đâu.
Cút, cút, cút, cút, cút đi.
Chỉ là ăn trộm thôi, không phải, ta đây là trộm sao?
Ngươi nói lại lần nữa thử xem, rõ ràng ta là cướp.
Cướp đi cung điện, Trần Lạc có thể thoả mãn rồi sao?
Phía sau cung điện còn có một nhóm lớn cây cối được chăm sóc rất tỉ mỉ.
Trần Lạc không nhận ra điều này, nhưng thà giết nhầm, còn hơn bỏ sót.
Hoa cỏ cũng có sự sống, mà có sự sống thì không thể để vào trong không gian trống rỗng.
Người khác không thể, nhưng lão Lục có thể.
Cái cây này không tệ, nhổ tận gốc đi.
Củ cải này lớn thật đấy, Trần Lạc bắt đầu nhổ củ cải.
Hừm, cỏ này hình như vẫn chưa trưởng thành.