Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 907: Chương 907: Vật Phẩm

Nhổ, ta không quan tâm ngươi đã trưởng thành hết rồi hay không, trực tiếp mang đi.

Tam Thân Vương quay lại, toàn thân run lên không ngừng:

“Trần Lạc, có chuyện gì từ từ nói.”

Trần Lạc nở một nụ cười lạnh lùng, hoặc là không làm, hoặc là mọi thứ một cách triệt để.

Nếu như cũng đã đắc tội rồi, còn phải quan tâm đã đắc tội nhiều đến mức nào sao?

Trần Lạc điên cuồng trộm nhà, chỉ cần là thứ đồ hợp mắt, liền nhét vào bên trong dị năng không gian.

Trong dị năng không gian, đám người Mễ Lạp ngơ ngác, trợn mắt há mồm nhìn các vật phẩm lần lượt được đưa vào, chất thành một ngọn núi lớn.

Trong lòng Tam Thân Vương không sao hiểu được, ta chính là sáu đạo Pháp tắc, cho dù ngươi có thể sử dụng hư không trục xuất ta, nhưng sao có thể làm được nhiều lần như vậy?

Hư không đi lại thành Thần chính là lợi hại như vậy sao?

Đây là lần đầu tiên Tam Thân Vương nhìn thấy có người sử dụng hư không đi lại thành Thần.

Tam Thân Vương cũng có quen biết một lão đại hệ không gian vô cùng lợi hại, nắm vững bảy đạo pháp tắc không gian, trong đó thấp nhất là trên 70.

Thứ duy nhất không thể nắm vững được là hư không đi lại, mà cho dù hắn có thể làm được, cũng không thể tùy tiện trêu đùa bản thân như vậy.

Trần Lạc này căn bản không chiến đấu trực diện với hắn, mà chỉ dựa vào một chiêu hư không đi lại, không tốn chút sức lực nào.

Tay của Tam Thân Vương run run, ta không tin, ngươi còn có thể liên tục sử dụng hư không trục xuất ta hàng trăm lần.

Chờ đến khi ngươi không còn dị năng nữa, ngươi nhất định sẽ phải nhận lấy cái chết.

Dược thảo cũng bị trộm sạch, Trần Lạc để mắt đến một Thần Võ Tử Ưng (con đại bàng màu tím).

Tử Ưng này không biết là loại nào, vẻ ngoài rất hấp dẫn, so với kim điêu lúc trước của Trần Lạc còn đẹp hơn nhiều.

Trần Lạc không khỏi lấy ra túi xách da rắn.

Ừm, không được, Tử Ưng này chưa sải cánh mà đã cao hơn mười mấy mét, không gian trong túi da rắn cũng không đủ.

Trực tiếp bỏ vào bên trong dị năng không gian lại sợ làm bị thương Mễ Lạp và mọi người.

Tử Ưng dang rộng đôi cánh và bay lên cao, vỗ cánh, một lượng lớn Lôi điện hướng về phía Trần Lạc.

Hai mắt Trần Lạc sáng lên, hệ Lôi, đánh chết được, tinh thể Bán Thần vừa hay cho Pháp Vương dùng.

Tử Ưng hoàn toàn không nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc nên mới dám xuất hiện trong tầm mắt của Trần lão Lục.

Mang đến cho ngươi.

Bán Thần Tử Ưng trong nháy mắt xuất hiện trên mặt đất, Trần Lạc nhảy vọt lên, giơ nắm đấm, điên cuồng đánh về phía Tử Ưng.

Bang bang bang bang.

Đầu của Tử Ưng không ngừng bị lõm xuống, móng vuốt sắc nhọn của nó cật lực chống cự, nhưng ngay cả phòng ngự của Trần Lạc cũng không phá vỡ được.

Trần Lạc không khỏi cảm thấy buồn bã trong lòng, chiến đấu với một Bán Thần mà lại để ta phải dùng nắm đấm.

Tam Thân Vương đến rồi đi, lại lần nữa trở về, ánh mắt đờ đẫn.

Chỉ nhìn thấy Tử Ưng của hắn nằm bất động trên vũng máu, mà trên khuôn mặt của Trần Lạc cũng dính không ít máu của Tử Ưng.

Trần Lạc quay đầu lại, nhìn về phía Tam Thân Vương, nhếch miệng cười, nụ cười này muốn có bao nhiêu khinh bỉ liền có bấy nhiêu.

Tam Thân Vương giận dữ gầm lên một tiếng, rồi lại biến đi.

Cảm nhận được dị năng chỉ còn lại ba phần tư, quá nguy hiểm, phải chuồn thôi.

Đưa thi thể của Tử Ưng vào bên trong dị năng không gian, tối nay sẽ ăn cánh nướng.

Trần Lạc chẹp miệng, Tử Ưng to như này, đặt trên vỉ nướng cũng không vừa.

Nhìn thêm lần nữa, hình như chẳng còn gì để trộm, vật phẩm quý giá thật sự có lẽ nằm trong không gian giới chỉ của Tam Thân Vương.

Trần Lạc bắt đầu xây dựng một thông đạo không gian, không cần đi xa, chỉ cần đến các tinh cầu khác là được.

Vậy nên thông đạo không gian này chỉ mất hơn mười giây.

Cho dù Tam Thân Vương có trở về cũng vô dụng, không thể cắt ngang được thông đạo không gian của Trần Lạc.

Tam Thân Vương biết Trần Lạc muốn đi, nhưng có thể làm gì được bây giờ?

Trơ mắt nhìn người rời đi, lại không thể làm gì được!

Tam Thân Vương bất lực nhìn Trần Lạc biến mất vào bên trong thông đạo không gian.

Trần Lạc đi rồi, Tam Thân Vương nhìn một mớ hỗn độn trên mặt đất, khí huyết dâng trào, Tam Thân Vương chịu không nổi đả kích này, lập tức phun ra máu.

Sắc mặt Tam Thân Vương khó coi, như thể cha chết mẹ chết.

Tam Thân Vương lảo đảo muốn đi nhìn Tử Ưng một chút.

“Tử Ưng của ta đâu?”

“Mạn Mạn, Nam Nam, các ngươi đang ở đâu, đến gặp ta.”

“Nhà ta đâu rồi?”

Tam Thân Vương lại phun ra máu, tầm mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

Rất nhanh, Tam Thân Vương đã tỉnh lại nhưng vẫn cảm thấy trong lòng đau đớn.

Đau, quá đau.

Vốn tưởng Trần Lạc là một thằng ngu, lại không ngờ người chịu thiệt hại là ta.

Dòng nước chảy xuống ba ngàn thác, chú hề hóa ra lại chính là ta.

Tiếng khỉ hai bên bờ kêu không ngớt, chó lớn vượt qua ngàn vạn núi.

Khắp các tinh cầu truyền đến tiếng kêu thê lương của Tam Thân Vương.

“A, không!!!”

Trần Lạc đã xuất hiện trên một tinh cầu, huýt sáo.

Tiểu tử, sáu đạo pháp tắc cũng chỉ có như này?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!