Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 911: Chương 911: Không Thể Giải Quyết

Thời Tố che mặt, thấp giọng nói:

“Vâng.”

Ánh mắt Tam Thân Vương lạnh lùng nhìn lên trời, Trần Lạc, ngươi thật sự quá tự mãn rồi, ngươi thật sự cho rằng không có biện pháp nào sao?

Trần Lạc có thể biến mất ngay trước mặt Tam Thân Vương, dựa vào những người khác làm sao có thể bắt được?

Vậy tại sao Tam Thân Vương vẫn còn muốn truy nã? Xem ra hơi khó khăn.

Hư không đi lại cũng không phải là không thể giải quyết được.

Thời gian đình chỉ chính là khắc tinh của nó.

Tinh thể hệ thời gian không hề giống như những gì bên ngoài biết, mới chỉ có 3 người sở hữu được nó.

Nếu như nói, toàn bộ vũ trụ cần 20 nghìn đến 30 nghìn năm mới có được tinh thể hệ thời gian, với tuổi thọ của cấp Thần, cũng không phải chỉ có một số ít như vậy.

Vũ trụ bao la rộng lớn, có vô số sinh linh, hơn mấy chục nghìn năm mới có thể tìm thấy một tinh thể hệ thời gian.

Một số lão đại có tinh thể hệ thời gian trong tay, chỉ là bọn họ sẽ không để bên ngoài biết về điều đó.

Tinh thể hệ thời gian của bọn họ thu được cũng là bằng cách mở não của người khác, sau đó cấy vào não của chính mình.

Nếu như lại lấy ra lần nữa, sẽ là hàng cũ, hơn nữa thời gian để dung hợp vào não cũng rất lâu, cho dù lấy ra và cấy vào thì xác suất có thể lĩnh ngộ được dị năng thời gian thấp đến đáng thương, không đáng kể.

Cho nên, Tam Thân Vương sẽ không có ý định lấy tinh thể hệ thời gian này, có thể thu được tinh thể hệ thời gian chắc chắn không phải người bình thường, cũng không phải người hắn có thể tùy tiện đắc tội.

Về phần lưu giữ tinh thể hệ thời gian cũng vô dụng, tinh thể thông thường tuy không có sinh mệnh nhưng cũng có hoạt tính.

Cũng giống như thịt lợn, không có sự sống nhưng nếu để lâu sẽ có mùi hôi thối, không thể sử dụng được.

Tam Thân Vương cho rằng tinh thể hệ thời gian kia của Trần Lạc cũng là hàng cũ.

Nhưng thời gian dung hợp của Trần Lạc quá ngắn, chỉ hơn một năm nên Trần Lạc không thể nâng cấp tinh thể hệ thời gian đó thành Bán Thần.

Thời gian đình chỉ đối với Trần Lạc vẫn có chút tác dụng.

Hai đạo pháp tắc của Trần Lạc, một Bán Thần nắm vững thời gian đình chỉ cũng có thể tác dụng lên Trần Lạc trong ít nhất mười giây.

Hơn mười giây, Tam Thân Vương lại tìm thêm một số cấp Thần trâu bò nữa,tập kích Trần Lạc, kẻ địch cấp thần, không tin không giết được Trần Lạc.

Nhất định phải nắm được thời gian, chờ khi tinh thể hệ thời gian của Trần Lạc đạt đến Bán Thần, hoặc là hắn lĩnh ngộ thêm nhiều pháp tắc, xác suất thành công sẽ giảm đi rất nhiều.

Đối với người khác, mấy trăm năm cũng khó có thể lĩnh hội được pháp tắc, nhưng Trần Lạc trong vòng 5 năm liền lĩnh ngộ được hai đạo pháp tắc, khiến cho Tam Thân Vương có chút không tự tin, nếu như Trần Lạc trong vòng một hai năm nữa lại lĩnh ngộ được đạo pháp tắc thứ ba thì phải làm sao?

Tam Thân Vương lạnh lùng tự nói với bản thân:

“Trước tiên cứ để ngươi đắc ý, buông lỏng cảnh giác, tùy ý ngươi muốn làm gì thì làm, để ta xem ngươi có thể tung hoành được bao lâu.”

Khoảng hai giờ sau, một người mặc áo đen đi tới tinh cầu của Tam Thân Vương.

Toàn thân hắn được bao phủ trong áo choàng đen, không thể nhìn rõ dung mạo.

Khi Tam Thân Vương nhìn thấy hắn, trên mặt hiện lên một nụ cười niềm nở.

“Hắc Linh, ngươi tới rồi.”

Hắc Linh ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt tái nhợt quái dị:

“Nhận được tin của ngươi, ta lập tức tới đây.”

Hắc Linh trước mặt không phải là người bình thường, mà là một cường giả cấp Thần nắm giữ ba đạo pháp tắc tấn công hắc ám, và một pháp tắc nguyền rủa.

Bốn đạo pháp tắc.

Đồng thời, Hắc Linh đã hơn 30 nghìn tuổi, được coi là một thiên tài cực kỳ xuất sắc trong số các cấp Thần.

Hắc Linh là người thân cận trung thành của Tam Thân Vương, đồng thời cũng là người lợi hại mà Tam Thân Vương tìm đến để khi Trần Lạc bị thời gian đình chỉ sẽ tập kích hắn.

Hắc Linh còn tiếp tục phát triển, sau này có thể không hẳn là một đại lão sáu, bảy đạo pháp tắc, mà còn là đồng bạn cực kỳ quan trọng của Tam Thân Vương, coi nhau như người anh em.

Tam Thân Vương quan tâm hỏi:

“Thương thế thế nào?”

Hắc Linh lộ ra nụ cười khó coi:

“Nhờ có phúc của Tam Thân Vương đại nhân, có sự giúp đỡ của ngươi, trong nửa tháng ta đã bình phục.”

Hắc Linh thở dài, nói:

“Vụ tai nạn nửa tháng trước thật là khủng khiếp, suýt nữa ta đã chết rồi, không còn chút sức lực nào, nếu không phải trước khi chết kịp tín hiệu cầu cứu cho ngươi, ta căn bản không thể sống được.”

Nói cách khác, nửa tháng trước ngươi đã bị trọng thương?

“Thời Tố, ngươi cút ra đây cho lão tử.”

Trần Lạc dịch chuyển đến nhà Thời Tố, không xuất hiện ngay lập tức mà chờ dị năng khôi phục hoàn toàn mới xuất hiện.

Trần Lạc chuẩn bị đao thật súng thật để cùng đấu với Thời Tố một trận, mặc dù không thể đánh chết Thời Tố, nhưng có thể hả giận.

Để cho an toàn, ở trạng thái đầy đủ chính là an toàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!