Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 912: Chương 912: Bất Khả Chiến Bại

Hơn một năm trước, Thời Tố tuy đuổi, Trần Lạc chỉ có thể bỏ chạy, không dám chạm mặt với Thời Tố.

Hiện tại, tình thế đã thay đổi, Trần Lạc đánh tới quê của Thời Tố.

Dựa trên thực lực mà nói, đã đứng ở thế bất khả chiến bại.

Dù thế nào ta cũng không thể thua được.

Ai giết cũng không chết, ai cũng giết không chết.

Thời Tố cô đơn trên một tinh cầu, ở đó hầu hết được bao phủ bởi cây cối, xung quanh cung điện của Thời Tố được bao phủ bởi cỏ xanh, dưới ánh sáng mặt trời trông vô cùng mỹ lệ.

Đáng tiếc, sau hôm nay nó sẽ trở thành một đống đổ nát.

Quản ia của Thời Tố, một nữ Tinh Linh lớn tuổi vội vàng bước ra khỏi cung điện, nhìn lên bầu trời.

Là kẻ nào không có mắt mà dám đến đây sủa như vậy?

Lão gia Thời Tố nhà ta là người có tiếng trong cấp Thần, cũng có rất nhiều mối quan hệ.

Nhưng khi cô nhìn thấy rõ ràng bóng người trên trời, khuôn mặt lập tức trở nên tái nhợt.

Đó là tên tội phạm bị truy nã cấp S.

Cả đời cô chưa từng nghe nói có người bị đế quốc truy nã, bởi vì quả thực không có ai có lá gan to như vậy.

Hai đạo pháp tắc, vẫn là cấp Thần.

Những cấp Thần khác cho dù có hai đạo pháp tắc cũng không dám tùy tiện hành động, nhưng cấp Thần này là tội phạm bị truy nã, chuyện gì cũng có thể dám làm.

Một nhóm thị nữ Tinh Linh trẻ tuổi cũng vội vàng chạy ra xem, bọn họ ai cũng xinh đẹp.

Thời Tố là một tên thuộc chủng tộc Tinh Linh, trong chủng tộc này có rất nhiều mỹ nam mỹ nữ.

Khả năng không phù hợp với thẩm mỹ của các chủng tộc khác, nhưng xét về mặt thẩm mỹ của con người mà nói, đều rất đẹp.

Trần Lạc đã dự tính số phận của bọn họ, dịch chuyển trở về, để trở thành vợ của các thành viên còn độc thân.

Tinh Linh trưởng lão run rẩy nói:

“Ngươi đang tìm lão gia của chúng ta sao? Hắn không có ở nhà, hắn đã rời nhà bốn giờ trước rồi, nếu ngươi có việc gì thì có thể đợi hắn trở về.”

Ngay khi Trần Lạc rời khỏi chỗ Tam Thân Vương, Thời Tố đã bị Tam Thân Vương kêu đến, đương nhiên không có ở nhà.

Không có ở nhà?

Trần Lạc có chút thất vọng, là đang trốn sao?

Không hẳn là vậy.

Trần Lạc phát ra dị năng không gian và quét trên diện rộng, không thấy bất kỳ ai hoặc sinh mạng nào, xem ra hắn thực sự không có ở nhà.

Chẳng lẽ cứ vậy mà từ bỏ sao? Không thể nào.

Trước tiên thu chút lợi lộc rồi tính tiếp.

Trần Lạc sử dụng hư không đi lại đến pháo đài, dưới ánh nhìn những run rẩy của các thị nữ Tinh Linh, ngó vào xem một chút.

Thời Tố nhất định đã mang theo vật phẩm có giá trị, đồ trong nhà của hắn chắc chắn không thể so sánh được với đồ của Tam Thân Vương.

Thời Tố không thích thứ này, nhưng Trần Lạc ta lại thích sao?

Phá hủy nó sẽ càng khiến Trần Lạc hả giận hơn.

Trần Lạc khẽ mỉm cười, bắt đầu xây dựng một thông đạo không gian dẫn đến Lam Tinh, cũng không cần xây quá phức tạp, bởi vì cùng lắm cũng chỉ dịch chuyển đến cấp Hoàng.

Đám thị nữ Tinh Linh không hiểu Trần Lạc muốn làm gì, nhưng bọn họ cũng không dám chạy trốn, chỉ đành đứng run lẩy bẩy.

Rất nhanh, thông đạo đã được dựng xong, Trần Lạc nhìn liếc qua, một thị nữ Tinh Linh liền di chuyển tới trước mặt Trần Lạc.

Trần Lạc sờ vào, là cấp Vương, không có gì uy hiếp.

Đây lại là cấp Hoàng, Tô Đại Trúc ở Lam Tinh, cấp Đế, có thể đè ép được.

Đại ca tìm vợ cho các ngươi, đương nhiên, phải để ta xem xét trước, tất cả đều là muốn tốt cho các ngươi.

Trước mặt Trần Lạc không có cách nào chạy trốn, nếu như sử dụng hư không trục xuất với những cấp Vương, cấp Hoàng này, thì có thể làm được vô số lần.

Sau khi đưa những người trẻ đẹp dịch chuyển đi, còn lại một vài cấp Đế, lập tức đánh chết để thu tinh thể.

Trần Lạc đã trải qua tận thế hơn vài chục năm, sự mềm mại trong lòng đã sớm không còn, nếu là một người qua đường bình thường, sẽ còn chút mềm lòng.

Nhưng đối phương đã gây sự với ta, một chút ta cũng không mềm lòng, mà còn là lòng dạ cực kỳ hẹp hòi.

Bây giờ người đều đã đi hết, vậy bắt đầu tàn phá thôi.

Trần Lạc chỉ tùy tiện sử dụng mấy đường Thứ Nguyên chi nhận, liền biến cung điện của Thời Tố nổ thành một đống đổ nát.

Nhưng trên mặt Trần Lạc không chút biểu tình, trong lòng cũng không có cảm giác sảng khoái, rốt cuộc thì vấn đề ở chỗ nào?

Đúng rồi, tại nơi đó của Tam Thân Vương, ta là cướp ngay trước mắt hắn, như vậy mới thực sự rất sảng khoái.

Nhìn hắn hận đến chết đi sống lại, nhưng bất lực không thể làm gì, thật khiến ta thỏa mãn.

Ta thích cách ngươi trông như muốn giết ta nhưng lại không thể làm gì được.

Giống như lúc trước khi trộm đồ ăn của Mễ Linh, Mễ Linh khóc lóc nói, cầu xin ngươi đừng trộm nữa, sau này có ta sẽ thường xuyên đưa cho ngươi.

Đôi khi Trần Lạc còn cố tình gây ra tiếng động nào đó để Mễ Linh biết hắn đến rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!