Hừm, thực sự hoài niệm những ngày tháng đó.
Ding ding ding, máy truyền tin bên phía Thời Tố phát ra âm thanh báo động.
Thời Tố trong lòng sửng sốt, cầm lên xem liền nhìn thấy cảnh Trần Lạc đang phá hủy tòa thành của mình.
Thời Tố lúc đầu cảm thấy tức giận, sau đó lại đau khổ.
Trần Lạc còn dám động đến nhà của Tam Thân Vương thì chuyện hắn dám động đến nhà của ta cũng có gì phải ngạc nhiên?
Trần Lạc này lá gan lớn thật, vốn tưởng rằng sau khi hắn gặp Tam Thân Vương, cùng lắm sẽ bỏ chạy, sau đó Tam Thân Vương sẽ toàn lực truy đuổi hắn.
Không ngờ hắn lại trực tiếp nhổ tận gốc nhà của Tam Thân Vương.
Nếu không phải Trần Lạc chọc giận Tam Thân Vương, Tam Thân Vương cũng sẽ không giận cá chém thớt hắn.
Lá gan của ngươi sao lại lớn như vậy?
Thời Tố đang vận chuyển đội công trình cho Tam Thân Vương, khi đội công trình này xây dựng xong cung điện cũng là lúc bọn họ phải chết, bởi vì Tam Thân Vương sẽ không cho phép bọn họ để lộ tin tức ra ngoài, tuyệt đối không cho phép, và chỉ có người chết mới có thể giữ bí mật.
Còn ngày chết của ta là bao giờ?
Thời Tố cay đắng nói với Tam Thân Vương:
“Trần Lạc đã đến nhà ta, hắn cũng phá hủy nhà của ta rồi.”
Thời Tố muốn bán thảm(), để giảm đi lửa giận của Tam Thân Vương đối với hắn.
()Bán thảm: đóng vai nạn nhân, ra vẻ mình là người bị hại để tăng thương cảm của người qua đường.
(*)Bán thảm: đóng vai nạn nhân, ra vẻ mình là người bị hại để tăng thương cảm của người qua đường.
Tam Thân Vương nghe được lời này, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Ngươi xem, ngươi này thích nhân lúc người khác không có ở nhà liền đến phá hủy mọi thứ.
Thực sự là hắn đã lấy trộm đồ của ta khi ta đi vắng.
Trước khi Hắc Linh tới, cũng không biết việc Trần Lạc đã làm, lúc này sắc mặt lạnh lùng.
“Tiểu tử này, vô pháp vô thiên, dám làm chuyện như vậy với Tam Thân Vương, ta nhất định sẽ dạy cho hắn một bài học, chưa chắc ta đã không thể giết được hắn.”
Tam Thân Vương xua tay:
“Tạm thời không cần, chờ khi mọi người tập hợp đầy đủ, ta sẽ đánh cho hắn một đòn nặng.”
Nhưng Hắc Linh lại nói:
“Không được, tiểu tử này quá kiêu ngạo, ta chịu không nổi, nhất định phải dạy cho hắn một bài học.”
“Mặc dù hắn có thể sử dụng dịch chuyển xuyên không gian, nhưng trước đó đã ở lại tinh cầu Pullman vài giờ, chỉ cần ngươi nói cho ta tọa độ, ta vẫn có cơ hội gặp được hắn, dưới sự tấn công lén lút của bóng tối, chưa chắc là không có cơ hội giết chết hắn.”
Tam Thân Vương trầm tư một lát, quả thực, nếu như Hắc Linh đánh lén thành công, bị pháp tắc nguyền rủa ăn mòn, vết thương của Trần Lạc sẽ rất khó hồi phục, một khi ta tập hợp đủ nhân lực, nhất định sẽ có thể giết chết Trần Lạc.
Tam Thân Vương nói:
“Được, ngươi đi đi, mọi chuyện thuận lợi.”
Tam Thân Vương không nói cẩn thận một chút, bởi vì hoàn toàn không có khả năng đó.
Pháp tắc của Trần Lạc Quy hiển nhiên một chút tính sát thương cũng không có.
Ngay cả khi Trần Lạc lĩnh ngộ được pháp tắc tấn công nào đó, đối với bốn đạo pháp tắc của Hắc Linh, cũng không gây ra bất kỳ mối đe dọa nào.
Sau khi nhận được sự đồng ý của Tam Thân Vương, trên mặt Hắc Linh lộ ra một nụ cười hung ác.
“Ta đến tìm ngươi đây.”
…
Một đội phi thuyền đang di chuyển trong vũ trụ, nó sắp tới được nơi cần tới. Bên trong phi thuyền có một nhân loại mặc một bộ quần áo màu đen, đang cười một nụ cười thô bỉ, hắn ta đang khồn ngừng làm đủ trò. Hát, nhảy, rap. Nhìn kỹ một chút, hóa ra đó là Vạn Kiệt Quy. Trước đây Vạn Kiệt Quy bị một tên cấp hoàng đánh một chưởng lên đầu, làm hắn ta nổ tung, nhưng mà vẫn còn sót lại đc 1 chút sinh mệnh lực. Trong số những thành viên cùng đồng hành có một người là cấp vương hệ quang minh. Mặc dù Vạn Kiệt Quy không khiến người khác cảm thấy yêu quý, nhưng dù sao hắn ta cũng là đồng bạn. Thế nên cấp vương hệ quang minh đó đã thử cứu sống Vạn Kiệt Quy. Trong binh đoàn làm thuê này, người cấp thấp nhất cũng là cấp vương, nếu không thì sẽ không đủ tư cách tham gia.
Vạn Kiệt Quy cấp 8, thế nên hắn ta chỉ có thể đi làm người hầu, làm đủ các loại việc vặt vãnh phục vụ người khác. Đồng thời hắn ta còn biểu diễn đủ trò để mua vui giúp cho những binh lính làm thuê. Vạn Kiệt Quy dốc hết sức để lấy lòng từng người một. Hắn ta cười một nụ cười lấy lòng. Sắp tới nơi cần tới rồi. Đây là một hành tinh cực kì thích hợp để gieo trồng và phát triển các loại thực vật khác nhau. Đội binh đoàn này sẽ tới đây định kì để thu hoạch những loại thảo dược. Ánh mắt Vạn Kiệt Quy sáng lên, lúc này, 1 binh lính nói:
“Tiểu Vạn, đoàn trưởng bảo ngươi đi đổ bô cho hắn.”
Vạn Kiệt Quy ồ một tiếng, trong lòng hắn cảm thấy rất không tình nguyện, nhưng mà hắn ta không dám không làm. Từ khi Vạn Kiệt Quy tới đây, đủ các loại công việc thấp kém nhất ở đây đều là do hắn ta làm. Vạn Kiệt Quy hít sâu một hơi, sau đó hắn ta bước vào phòng của đoàn trưởng. Đoàn trưởng là người có địa vị cao nhất trên phi thuyền này. Nhưng mà chủng tộc của đoàn trưởng có một khuyết điểm, đó chính là phân của hắn ta thải ra cực kì thối. Vạn Kiệt Quy căng chặt da đầu, hắn cầm lấy cái bô lên, chỉ muốn nhanh chóng đổ nó đi sau đó rửa sạch sẽ mà thôi. Nhưng đoàn trưởng lại cười lạnh một cái, nói:
"Làm sao, phân của ta rất thối à?”