Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 914: Chương 914: Cảm Thấy Kích Động

Vạn Kiệt Quy vội vàng nói:

"Không thối không thối, còn thơm lắm ấy.”

Đoàn trưởng cười một cái đầy ẩn ý, hắn ta nói:

“Vậy ngươi liếm thử một cái xem nào.”

Vạn Kiệt Quy ngẩn ra, hắn nắm chặt bàn tay lại, có thể chịu được nỗi khổ mà người khác không chịu được thì mới có thể đứng trên đầu người khác. Sớm muộn gì cũng có ngày Vạn Kiệt Quy ta lăn lộn ra trò cho xem. Bước thứ nhất chính là lấy lòng đoàn trưởng, nhận được cái nhìn xem trọng của đoàn trưởng. Vạn Kiệt Quy cố nhịn cảm giác buồn nôn trong lòng xuống, hắn ta lấy tay quệt một ít, sau đó đưa vào trong miệng:

"Đoàn trưởng, thật sự là thơm lắm.”

Đoàn trưởng cười ha ha:

"Tên tiểu tử nhà ngươi đúng là có bài đó, được rồi, ngươi đi theo các đội viên mà làm việc đi.”

Đoàn trưởng nhìn bóng lưng Vạn Kiệt Quy rời đi, thầm tự nhủ:

“Tên tiểu tử này đúng là một nhân tài nha, chuyện gì hắn ta cũng có thể làm được. Cả đời này ta chưa từng thấy ai mặt dày tới mức như vậy cả.”

Vạn Kiệt Quy đang rửa bô, hắn ta bỗng nghe thấy:

“Tam thân vương của đế quốc muốn thu mua một viên tinh thể hệ thời gian, giá 2 tỉ tử tinh, thêm chức vị kế thừa bá tước đó nha. Ầy, nhưng mà hy vọng để có được nó là quá mong manh, nếu như chúng ta có trong tay 1 viên tinh thể hệ thời gian thì chúng ta có thể đổi đời rồi.”

Trong lòng Vạn Kiệt Quy rất chấn động, tinh thể hệ thời gian ư? Ta biết có 1 viên nha, người sở hữu nó tên là Khương Sơ Tuyết. Khi quái vật xuất hiện, Khương Sơ Tuyết đã ra tay, thế nên lộ ra năng lực trước mặt các thành viên. Trong lòng Vạn Kiệt Quy cảm thấy rất kích động, nếu như ta nói thông tin này ra... Cơ hội nghìn năm có một giúp ta có thể ngóc đầu lên cuối cùng cũng có rồi, ta phải nắm bắt nó cho chắc. Ta sẽ cầu xin đoàn trưởng, để hắn ta dẫn ta đi gặp cái tên Tam thân vương đó, còn phần thưởng thì chúng ta sẽ chia đôi là được. Vạn Kiệt Quy vứt cái bô đi, ánh mắt hắn sáng rực lên, đứng bật dậy chạy thẳng về phía đoàn trưởng đang ở. Lúc này, bỗng có một âm thanh vang lên:

“Tiểu Vạn, ngươi muốn đi đâu?”

Là Vưu Lý, địa vị của Vưu Lý cao hơn Vạn Kiệt Quy tương đối nhiều. Hắn ta là một hệ tinh thần có thể khống chế động vật, có thể thăm dò những nơi có nguy hiểm, giúp cho số lượng người hy sinh giảm đi rất nhiều. Vẻ mặt Vạn Kiệt Quy không thay đổi gì cả:

“Không đi đâu hết.”

Vưu Lý cười nhạo một tiếng:

“Ngươi chỉ cần nhấc cái mông lên thôi là ta biết ngươi muốn làm cái gì rồi, ngươi muốn đi mật báo có phải hay không? Ngươi có biết rằng nếu ngươi làm như vậy thì sẽ đem lại nguy hiểm như thế nào đối với những người từng là bạn bè sát cánh bên ngươi, thậm chí cả Lam tinh không hả?”

Hai người họ đã làm bạn mấy năm trời, Vưu Lý hiểu rõ Vạn Kiệt Quy là loại người như thế nào. Ánh mắt Vạn Kiệt Quy né tránh, hắn ta biết hắn ta không lừa được Vưu Lý. Vạn Kiệt Quy kích động nói:

“Phú quý ngập trời đang ở ngay trước mắt chúng ta đó, những 2 tỉ tử tinh lận. Lương 1 năm của ngươi mới được nửa tử tinh mà thôi, ngươi phải kiếm bao nhiêu năm thì mới được con số này cơ chứ? Bạn bè ư? Bọn hắn đã từng coi ta là bạn bao giờ chưa? Ngày nào cũng mắng ta là tiện nhân, Lam tinh ư? Bây giờ nó đã là một hành tinh nửa sống nửa chết rồi, sớm muộn gì nó cũng sẽ hoàn toàn mất đi sinh cơ thôi. Ngươi quan tâm tới nó nữa để làm gì? Vưu Lý, chúng ta cùng nhau liên thủ, cùng hưởng phú quý, chẳng nhẽ như thế không tốt hơn hay sao?”

Vưu Lý lạnh mặt nhìn Vạn Kiệt Quy:

"Vưu Lý ta mặc dù không có điểm nào tốt đẹp, nhưng mà ta cũng là người có giới hạn của bản thân đó.”

Trong lòng Vưu Lý thầm nghĩ, xem ra phải giệt trừ Vạn Kiệt Quy đi thôi, nếu không hắn ta nhất đính sẽ đi mật báo, điều này sẽ đem tới hậu quả lớn tới không thể ngờ được với Lam tinh. Vưu Lý tóm lấy Vạn Kiệt Quy rồi lôi hắn ta đi. Vưu Lý bây giờ sắp đột phá tới cấp hoàng rồi, hắn ta đâu phải là người mà một kẻ cấp 8 như Vạn Kiệt Quy có thể phản kháng cơ chứ? Vưu Lý lấy tay bịt mồm Vạn Kiệt Quy lại, tránh việc hắn ta hét lên. Vạn Kiệt Quy liều chết vùng vẫy, nhưng mà vẫn không thể thoát ra được. Hai mắt Vưu Lý sáng lên, ở đây trùng hợp có một cái “ao phấn hoa”, đúng lúc có thể lấy làm nơi để hắn hủy thi thể xóa dấu vết.

Vưu Lý bóp chặt cổ Vạn Kiệt Quy, dần dần Vạn Kiệt Quy không còn giãy dụa nữa, nhưng Vưu Lý vẫn không yên tâm. Hắn ta lấy con dao găm mang theo bên người ra, đâm Vạn Kiệt Quy 666 nhát. Sau đó hắn nhét Vạn Kiệt Quy vào trong ao phấn hoa. Vài ngày sau, cuối cùng thi thể của Vạn Kiệt Quy cũng nổi lên từ đáy của ao phấn hoa, lộ ra đầu của hắn ta. Giống y như những gì Vạn Kiệt Quy từng nghĩ, đúng là sớm muộn gì cũng có ngày hắn ta ngóc đầu lên được. Sau khi Vưu Lý diệt trừ Vạn Kiệt Quy đi, hắn ta quay về đội ngũ thì phát hiện tất cả các binh lính đã đứng thành hàng với vẻ cung kính. Một đội người lạ mặt đang đứng ở đó, bất kì một người nào trong đội ngũ này cũng kiến cho Vưu Lý có cảm giác sâu tới không lường được. Cấp đế ư? Hay đây là bán thần?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!